Sign up

cuuroi

tamdailoc 26 January, 2012 14:54 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

CỨU RỖI MÙA XUÂN

 

Huỳnh Minh Tâm, Gv Trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ,

Đại Lộc, Quảng Nam 

 

những chậu quật sum suê quả vàng có cùng tôi đi hết con đường mưa móc

hay em dừng lại lúc 1g ngày 1 tháng 1 năm…

bất chợt chúng ta nhìn hun hút bóng tối

bóng tối có lửa, khói, những cuộc tình vụng trộm, đôi mèo đú đởn trên mái nhà

+

thược dược, vạn thọ, những chậu cúc vàng có cùng chúng ta đi hết con đường mùa xuân

hay đi xa theo tiếng gọi của ông bà cố xứ

quay về điệp ngữ quay về không lựa chọn, sự lựa chọn cuối cùng

cứu rỗi những linh hồn u ám những ám chướng mê hoặc

+

thâm căn cố đế những bóng người không quê hương

đi chậm thở chậm sống chậm ôi bóng mây bay qua vườn mùa đông

he hé những nụ mầm trên da thịt bàn tay

cuộc sống dằng dặc không nghĩa lý cuộc sống lúc này và bây giờ

+

những buổi chiều dần về cuối năm

tôi thường đi bộ trên con đường quanh co gồ ghề đá sỏi

sỏi đá lạo xạo rụng rớt dưới đôi bàn chân

vĩnh cửu gai góc phù du dưới đôi bàn chân tôi cựa quậy hớn hở

+

khói sóng lòng tôi mang mang

nguồn hạnh phúc cuộc đời tuyệt mật

ngẫm nghĩ dài hơn, rằng, ngày sắp hết kia năm sắp hết nọ

lâng lâng chộn rộn trông ngóng lưu ly

+

ở trong phơ phất cô tịch ở ngoài tĩnh mịch bóng tôi

những con đường bóng đêm chậm như đàn bò ai lùa về từ núi

tôi nhớ những địa danh gập ghềnh ẻo lả

chẳng phải đâu khúc bi lụy đau thương

+

nhìn xa xa những rặng núi mờ xanh ảo ảnh

giấc mộng quê nhà trùng khơi

rồi bỗng chốc êm đềm om thạch

hoa cúc vàng thầm thĩ điều gì.

 


xuân

tamdailoc 22 January, 2012 09:19 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

TẢN MẠN ĐẦU XUÂN

 

Huỳnh Minh TâmGV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng NamĐT 0510 3865898tamdailoc@gmail.comtamdailoc.vnweblogs.com

 

Mùa xuân lại đến. Mùa xuân lại qua đi.Rồi tôi chợt nhớ cái thuở hào hoa phong nhỉ ( nhã), phong lưu, phong tái trầm mình trên mảnh đất cũ xưa quê mẹ mà viết thơ lai láng u buồn hoặc hớn hở, tình lại hoặc tình đi. Rồi ngẫm nghĩ ra cái sự đời , cũng dường như : “ Trăm năm trong cõi người ta”, mà cũng dường như : “ Xuân nhật độc chước/ Xuân phong phiến thục khí/ Thủy mộc vinh xuân huy/ Bạch nhật chiếu lục thảo/ Lạc hoa tán thả phi/ Cô vân hoàn không sơn/Chúng điểu các dĩ qui/ Bỉ vật giai hữu thác/ Ngô sinh độc vô y/ Đối thử thạch thượng nguyệt/ Trường túy ca phương phi” ( Ngày xuân uống rượu một mình/ Gió quạt hơi xuân ấm/ Cây nước thắm màu tươi/ Ánh trời soi cỏ biếc/ Tan tác cánh hoa rơi/ mây trở về non vắng/ Đàn chim đã về rồi/Vật có nơi nương tựa/ Mình ta riêng lẻ loi/ Trông trăng trên mặt đất/ Say ngất rồi ca chơi) (Thơ Lí Bạch, Trần Trọng San dịch, trong tập Thơ Lí Bạch , nxb Thanh Niên 2004 ) .Một làn gió xuân mơm mởm, miên man từ đâu muôn kiếp thổi qua tâm hồn u ẩn, tịch mịch sầu đông làm tôi tỉnh thức, rồi bất giác mà say sưa, rồi bất ly mà say thơ, rồi bất ngờ mà say cái dung dị, tục tiểu. Rồi mơ mộng lai rai :

 

bữa đi mãi mãi là về

tự trong quá khứ mộng mê hoa đào

 

dường như mồng một năm nào

trời xanh bất tuyệt câu chào rất quen

 

cây cầu tôi xuống người lên

hoa đào tôi nhớ, tôi quên cành đào

 

lâu lâu ngồi nhớ trăng sao

nhớ con bươm bướm bay vào mồng hai

 

nhưng tình mau nhạt chóng phai

đọc thơ mơ mộng lai rai đỡ buồn

 

hoa đào nào thức và thơm

nghĩa là ngủ với cô đơn dịu dàng.

 

Sự thực nào đó, sự dối nào kia , tôi vẫn còn nhận ra cõi hồng trần tươi xanh lắm chứ. Mai vàng đầu ngõ khoe nắng mới , mong một cuộc hội ngộ mùa màng phì nộn. Hoặc hoa cúc của cô em rừng rực vàng đến cõi mê ly bồng lai bất tận. Hoặc đàn én đưa thoi trong khí trời se lạnh, gợi nhớ hương xưa, tóc xưa, da xưa, dáng xưa của hai chị em nàng Thúy, lẽo đẽo theo chân một bầy trai tơ mê gái. Tất thảy u huyền mộng tưởng, để lòng tôi vài khúc ca gãy nhịp, vài nỗi cô đơn buồn bã, vài câu thơ kiểu cổ điển phong hàn : “anh là con ngựa ốm/ kéo xe đời vòng vo/xuống dốc rồi lên dốc/ thừa vui buồn đem cho/anh là con ngựa đá/ đợi em từ xa xưa/ mây vẫn bay biệt dạng/ con mắt giờ xanh rêu” ( Ngựa- Nguyễn Chiến). Hoặc những câu thơ kí ức, tiềm thức, những câu thơ nhập nhoạng về thời gian, tình yêu và cái đẹp : “Cầm chắc ta sẽ về chốn xưa nơi cũ/ tìm cách bao vây trở lại/ các bức tường/ em hỏi để làm chi ừ thì có để làm chi đâu/ những vây bọc đã ít nhiều cơi nới/ chúng ta đã thoát khỏi kí ức ám khói/ mà những bức tường thì còn mãi/ chực giam hãm chúng ta chia cắt chúng ta/từng ý nghĩ từng thói quen/ một xứ trú luôn chối từ lạ biệt nơi ấy con người nhăn mặt kinh niên/ vì nhiều thứ chẳng hạn em cười vô cớ tự dưng anh huýt sáo em mặc hip hop” ( Gởi X- Phùng Tấn Đông). Hoặc là những ám chướng cô độc về tình yêu và cái đẹp, những riêng biệt cố hữu u uất : ta đứng dưới mây nhìn mây bay/ ly sầu ly sầu mà chi cô đơn mà chi/ tháng mười một cài hoa lên tóc/ chảy trăng tứ xứ chuông ngân thánh thót chuông vọng hồi ( bài thơ tình yêu tháng mười một- Huỳnh Minh Tâm). Hoặc ở những biên giới câu thúc, ở những cuộc mách bảo đào hoa tửu lúy : “ Tôi nắng chiều ùa về gò dưa/ bằng đôi cánh chuồn chuồn/ như chớp vào chiều cánh hoa bằng lăng tím/ tìm bóng em dẻo thơm nước mắt/ bên cái nghèo lấp lánh/ bên cái ngày tôi bỏ chính tôi đi/tôi là nắng mà không thành sóng nước/ tôi là em mà không tìm ra tiếng gọi/ kỷ niệm ngày xưa đuổi khói lên trời/ vì mong manh nên không đầu không cuối/ vì rong chơi xé áo bọc đường về” ( Tạ với thung xưa- Phạm Tấn Dũng). Hoặc những cù nheo, hóm, hoặc xa lạ thân quen, hoặc riết róng, bù xoa bù xít : “ Từ lặng câm của những write/  nhô lên cái đầu đẫm bóng sân ga/ tàu điện ngầm từng ăn những đêm buồn tốc độ/ trạm điện thoại bám đầy hơi lạnh người/ lời giao tế cao tầng không hành lang không lan can bảo hộ/ loài dơi và rác rưởi im mơ/ bàn tay hành khất ngửa phơi ánh đèn/thốc bụi cay nổi lên hàng chữ nhiều trân trọng : “ Mê say đời khốn khổ”/ từ những write của thế kỷ chữ/bội thực vuông tròn góc cạnh/ bội thực những cơn đói/ những cơn mê chưa mê những tự sướng chưa sướng” ( Graffiti- Đỗ Thượng Thế).

 

Đọc và đọc và đọc. Mùa xuân mách bảo tôi một điều gì đó thật giản dị, thân quen như không khí và nước, như hoa và thơ, như con sông và âm nhạc, ở, sống, cựa quậy, xô bồ, chộn rộn, tự sướng và mê ly, đôi khi ta ú ớ, mù mờ, không nhận ra cái giá trị vĩnh cửu của chúng, mà khi thiếu chúng ta chết, hoặc cô độc, hoặc điên loạn, hoặc một cuộc sống giả tạo, khô đặc, trơn tuột. Bởi rằng, vì rằng, thưa rằng những thứ “ văn hóa đèm đẹp, văn hóa nịnh, văn hóa lười nhát đọc” đôi khi đã ám chướng vào mỗi cơ thể chúng ta, đôi khi thay máu huyết .

 

Rồi tôi chợt nhớ, bất ngờ ngẩn ngơ với lao lung hình ảnh, với ngôn ngữ phong lưu gần gụi, rồi tôi lại quay về đầu con sông quê hương để nghe ngóng : “ Thường chuyện hay bắt đầu từ một người đàn bà, ở đây là bà nghè An Lộc. Trong một bữa tiệc do ông nghè chủ xướng gồm toàn những vị tai to mặt lớn của làng tổng bà nghè bỗng nổi hứng mượn một dòng chảy về tưới nước cho mấy cánh đồng đang có nguy cơ khô hạn gần nhà. Rượu vào ngà ngà cái gì chẳng thể bán được huống hồ chi cái thứ chẳng ai quản được là sông. Mà đây chỉ là khơi thêm con lạch nhỏ. Vậy là bán, ồ không, mượn thì mượn! Lâu dần dòng chảy biến thành sông. Và dòng chính chảy về phía Thi Lai một ngày kia không còn thấy nữa. Ở đó biến thành mấy cái bàu nước đầy tôm cá. Và cái - dòng - sông - mượn nghiễm nhiên tự xác định vị thế của mình. Như một kẻ tạm trú bỗng trở thành chủ hộ! Cũng bên bồi bên lở. Cũng nắng đục mưa trong. Cũng lụt lội trôi nhà trôi cửa dìm chết đến cả người. Đủ thứ nhì nhằng.”( Truyện đốt theo sông- Lê Trâm) ( Mời bạn đọc yêu văn chương vào letram.vnweblogs đọc tiếp truyện ngắn của Lê Trâm).

 

Rồi tôi cũng có nghĩ rằng, tôi muốn dồn tụ những nhà thơ nhà văn xứ Quảng, những người tôi yêu mến, những bạn bè tôi hiểu biết, sống cùng thời với tôi về một thạch om êm đềm , xuân xanh, tưởng hoặc. Nhưng rồi giấc mơ của tôi chỉ là chiếc bong bóng trẻ thơ, là phù phiếm bạn của phù du, bè của phù ảnh.Nhìn sang đồi bên kia, một chiếc gương nắng đang dẫn dụ người nhìn về cái đẹp mỏng manh, nhưng làm sao mà nó tồn lưu sinh động. Nó chỉ là son phấn bùa mê mà thôi. Rồi mai mốt, khi mùa xuân qua đi, khi mùa hè đến thì những bông hoa yêu kiều lại trở về bụi cát, và chúng ta lại đơn độc trên hành trình đi đến huyệt mộ thi ca. Những tưởng như vậy, nhưng không. Mùa xuân lại ra đi. Mùa xuân lại đến.

Cây cỏ lại thổi điệu kèn bất tận của thi ca. “ Gom hết tuổi mình xòe bàn tay lật gió/ nỗi buồn mộng du/ quê nhà chừ mặt sông ngầu ngầu say/ liêu xiêu bóng núi/ chắc đường về còn xa ? / bên kia sông đã mấy lần em mười lăm mười sáu/ khuya khoắt một nụ rằm/ nhà ngoại tôi trăng lên” ( nhà ngoại tôi trăng lên_ Nguyễn Giúp).

 

. BÀI THƠ MỘT VẦN

Mộc Nhân

 

Cuối năm bờ lốc bờ leo
Bài viết vắng teo
Comment lèo tèo
Buồn treo
Page view chán phèo

Sắp hết năm Mẹo
Chưa qua những eo xèo
Thời gian trôi vèo
Thân này ốm nheo
Đời người vẫn cà kheo
Trên con đường ngoằn ngoèo

Nhớ tết xưa lắm tiếng heo
Cha mẹ dù nghèo
Bánh tráng củ kiệu dưa leo
Thịt muối ra giêng vẫn còn treo
Như mỡ trước miệng mèo

 

Năm Thìn – rồng uốn rồng leo
Chẳng biết có qua đèo
Hay vẫn xui xẻo
Chuyện lẹo tẹo
Mấy chân dài uốn éo
Thích đá lông nheo

Năm mới giữ mình trong veo
Bạn bè nói sao cho khéo
Không thích thì chọc thì  ghẹo
Thích thì cấu thì nhéo
Đừng chơi mưu chơi mẹo
Để lại sẹo
Nhăn nheo

Vợ chồng thôi chuyện ì xèo
Gia cảnh thoát khỏi bèo nhèo
Để thằng Tí thằng Tèo
Hết khóc lóc mè nheo
Muốn xóa nghèo
Thì giảm đéo
Nhưng cũng phải khéo
Cho khỏi lên mốc lên meo










Đất nước bớt Nguyễn Văn Lèo
Ván cờ tiền tỉ coi như bèo
Cả đám sâu cũng chơi theo
Của công quan tham xà xẻo
Hùa nhau giở những trò mèo
Tiên Lãng đứt dây già néo
Dân đen con đỏ nhóc nheo


Thơ cuối năm độc vận “eo”
Ngòi bút như cái kéo
Thơ ca không là viên kẹo
Để ăn theo
Trong thời trượt giá hẻo
Nhà văn nhà veo
Xin đừng làm anh hề chèo
Để nói leo
Và ồn ào lươn lẹo
Như lũ chim chèo bẻo.

 

“ Đêm vắng lặng đến rợn người. Tiếng ếch đá cứ kêu choách, choách càng làm cho khu rừng thêm cô quạnh. Chẳng ai nói với ai một lời nào nữa…’ ( Ông già Rừng- Hoàng Kim). “ ý nghĩ đến từ vúng nước đọng trước căn phòng bỏ trống có vài bông cúc dại mọc dưới đêm” ( Những bó rơm và em đến- Trần Văn Tâm). “ Anh chẳng hiểu nghe lòng anh thổn thức/ em đứng bên chiều nghe tóc xõa ngày xưa” ( Nhạc R’ Tuân/ lời thơ Hải Triều.)

 

TẢN MẠN ĐẦU XUÂN

 

Huỳnh Minh TâmGV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng NamĐT 0510 3865898tamdailoc@gmail.comtamdailoc.vnweblogs.com

 

Mùa xuân lại đến. Mùa xuân lại qua đi.Rồi tôi chợt nhớ cái thuở hào hoa phong nhỉ ( nhã), phong lưu, phong tái trầm mình trên mảnh đất cũ xưa quê mẹ mà viết thơ lai láng u buồn hoặc hớn hở, tình lại hoặc tình đi. Rồi ngẫm nghĩ ra cái sự đời , cũng dường như : “ Trăm năm trong cõi người ta”, mà cũng dường như : “ Xuân nhật độc chước/ Xuân phong phiến thục khí/ Thủy mộc vinh xuân huy/ Bạch nhật chiếu lục thảo/ Lạc hoa tán thả phi/ Cô vân hoàn không sơn/Chúng điểu các dĩ qui/ Bỉ vật giai hữu thác/ Ngô sinh độc vô y/ Đối thử thạch thượng nguyệt/ Trường túy ca phương phi” ( Ngày xuân uống rượu một mình/ Gió quạt hơi xuân ấm/ Cây nước thắm màu tươi/ Ánh trời soi cỏ biếc/ Tan tác cánh hoa rơi/ mây trở về non vắng/ Đàn chim đã về rồi/Vật có nơi nương tựa/ Mình ta riêng lẻ loi/ Trông trăng trên mặt đất/ Say ngất rồi ca chơi) (Thơ Lí Bạch, Trần Trọng San dịch, trong tập Thơ Lí Bạch , nxb Thanh Niên 2004 ) .Một làn gió xuân mơm mởm, miên man từ đâu muôn kiếp thổi qua tâm hồn u ẩn, tịch mịch sầu đông làm tôi tỉnh thức, rồi bất giác mà say sưa, rồi bất ly mà say thơ, rồi bất ngờ mà say cái dung dị, tục tiểu. Rồi mơ mộng lai rai :

 

bữa đi mãi mãi là về

tự trong quá khứ mộng mê hoa đào

 

dường như mồng một năm nào

trời xanh bất tuyệt câu chào rất quen

 

cây cầu tôi xuống người lên

hoa đào tôi nhớ, tôi quên cành đào

 

lâu lâu ngồi nhớ trăng sao

nhớ con bươm bướm bay vào mồng hai

 

nhưng tình mau nhạt chóng phai

đọc thơ mơ mộng lai rai đỡ buồn

 

hoa đào nào thức và thơm

nghĩa là ngủ với cô đơn dịu dàng.

 

Sự thực nào đó, sự dối nào kia , tôi vẫn còn nhận ra cõi hồng trần tươi xanh lắm chứ. Mai vàng đầu ngõ khoe nắng mới , mong một cuộc hội ngộ mùa màng phì nộn. Hoặc hoa cúc của cô em rừng rực vàng đến cõi mê ly bồng lai bất tận. Hoặc đàn én đưa thoi trong khí trời se lạnh, gợi nhớ hương xưa, tóc xưa, da xưa, dáng xưa của hai chị em nàng Thúy, lẽo đẽo theo chân một bầy trai tơ mê gái. Tất thảy u huyền mộng tưởng, để lòng tôi vài khúc ca gãy nhịp, vài nỗi cô đơn buồn bã, vài câu thơ kiểu cổ điển phong hàn : “anh là con ngựa ốm/ kéo xe đời vòng vo/xuống dốc rồi lên dốc/ thừa vui buồn đem cho/anh là con ngựa đá/ đợi em từ xa xưa/ mây vẫn bay biệt dạng/ con mắt giờ xanh rêu” ( Ngựa- Nguyễn Chiến). Hoặc những câu thơ kí ức, tiềm thức, những câu thơ nhập nhoạng về thời gian, tình yêu và cái đẹp : “Cầm chắc ta sẽ về chốn xưa nơi cũ/ tìm cách bao vây trở lại/ các bức tường/ em hỏi để làm chi ừ thì có để làm chi đâu/ những vây bọc đã ít nhiều cơi nới/ chúng ta đã thoát khỏi kí ức ám khói/ mà những bức tường thì còn mãi/ chực giam hãm chúng ta chia cắt chúng ta/từng ý nghĩ từng thói quen/ một xứ trú luôn chối từ lạ biệt nơi ấy con người nhăn mặt kinh niên/ vì nhiều thứ chẳng hạn em cười vô cớ tự dưng anh huýt sáo em mặc hip hop” ( Gởi X- Phùng Tấn Đông). Hoặc là những ám chướng cô độc về tình yêu và cái đẹp, những riêng biệt cố hữu u uất : ta đứng dưới mây nhìn mây bay/ ly sầu ly sầu mà chi cô đơn mà chi/ tháng mười một cài hoa lên tóc/ chảy trăng tứ xứ chuông ngân thánh thót chuông vọng hồi ( bài thơ tình yêu tháng mười một- Huỳnh Minh Tâm). Hoặc ở những biên giới câu thúc, ở những cuộc mách bảo đào hoa tửu lúy : “ Tôi nắng chiều ùa về gò dưa/ bằng đôi cánh chuồn chuồn/ như chớp vào chiều cánh hoa bằng lăng tím/ tìm bóng em dẻo thơm nước mắt/ bên cái nghèo lấp lánh/ bên cái ngày tôi bỏ chính tôi đi/tôi là nắng mà không thành sóng nước/ tôi là em mà không tìm ra tiếng gọi/ kỷ niệm ngày xưa đuổi khói lên trời/ vì mong manh nên không đầu không cuối/ vì rong chơi xé áo bọc đường về” ( Tạ với thung xưa- Phạm Tấn Dũng). Hoặc những cù nheo, hóm, hoặc xa lạ thân quen, hoặc riết róng, bù xoa bù xít : “ Từ lặng câm của những write/  nhô lên cái đầu đẫm bóng sân ga/ tàu điện ngầm từng ăn những đêm buồn tốc độ/ trạm điện thoại bám đầy hơi lạnh người/ lời giao tế cao tầng không hành lang không lan can bảo hộ/ loài dơi và rác rưởi im mơ/ bàn tay hành khất ngửa phơi ánh đèn/thốc bụi cay nổi lên hàng chữ nhiều trân trọng : “ Mê say đời khốn khổ”/ từ những write của thế kỷ chữ/bội thực vuông tròn góc cạnh/ bội thực những cơn đói/ những cơn mê chưa mê những tự sướng chưa sướng” ( Graffiti- Đỗ Thượng Thế).

 

Đọc và đọc và đọc. Mùa xuân mách bảo tôi một điều gì đó thật giản dị, thân quen như không khí và nước, như hoa và thơ, như con sông và âm nhạc, ở, sống, cựa quậy, xô bồ, chộn rộn, tự sướng và mê ly, đôi khi ta ú ớ, mù mờ, không nhận ra cái giá trị vĩnh cửu của chúng, mà khi thiếu chúng ta chết, hoặc cô độc, hoặc điên loạn, hoặc một cuộc sống giả tạo, khô đặc, trơn tuột. Bởi rằng, vì rằng, thưa rằng những thứ “ văn hóa đèm đẹp, văn hóa nịnh, văn hóa lười nhát đọc” đôi khi đã ám chướng vào mỗi cơ thể chúng ta, đôi khi thay máu huyết .

 

Rồi tôi chợt nhớ, bất ngờ ngẩn ngơ với lao lung hình ảnh, với ngôn ngữ phong lưu gần gụi, rồi tôi lại quay về đầu con sông quê hương để nghe ngóng : “ Thường chuyện hay bắt đầu từ một người đàn bà, ở đây là bà nghè An Lộc. Trong một bữa tiệc do ông nghè chủ xướng gồm toàn những vị tai to mặt lớn của làng tổng bà nghè bỗng nổi hứng mượn một dòng chảy về tưới nước cho mấy cánh đồng đang có nguy cơ khô hạn gần nhà. Rượu vào ngà ngà cái gì chẳng thể bán được huống hồ chi cái thứ chẳng ai quản được là sông. Mà đây chỉ là khơi thêm con lạch nhỏ. Vậy là bán, ồ không, mượn thì mượn! Lâu dần dòng chảy biến thành sông. Và dòng chính chảy về phía Thi Lai một ngày kia không còn thấy nữa. Ở đó biến thành mấy cái bàu nước đầy tôm cá. Và cái - dòng - sông - mượn nghiễm nhiên tự xác định vị thế của mình. Như một kẻ tạm trú bỗng trở thành chủ hộ! Cũng bên bồi bên lở. Cũng nắng đục mưa trong. Cũng lụt lội trôi nhà trôi cửa dìm chết đến cả người. Đủ thứ nhì nhằng.”( Truyện đốt theo sông- Lê Trâm) ( Mời bạn đọc yêu văn chương vào letram.vnweblogs đọc tiếp truyện ngắn của Lê Trâm).

 

Rồi tôi cũng có nghĩ rằng, tôi muốn dồn tụ những nhà thơ nhà văn xứ Quảng, những người tôi yêu mến, những bạn bè tôi hiểu biết, sống cùng thời với tôi về một thạch om êm đềm , xuân xanh, tưởng hoặc. Nhưng rồi giấc mơ của tôi chỉ là chiếc bong bóng trẻ thơ, là phù phiếm bạn của phù du, bè của phù ảnh.Nhìn sang đồi bên kia, một chiếc gương nắng đang dẫn dụ người nhìn về cái đẹp mỏng manh, nhưng làm sao mà nó tồn lưu sinh động. Nó chỉ là son phấn bùa mê mà thôi. Rồi mai mốt, khi mùa xuân qua đi, khi mùa hè đến thì những bông hoa yêu kiều lại trở về bụi cát, và chúng ta lại đơn độc trên hành trình đi đến huyệt mộ thi ca. Những tưởng như vậy, nhưng không. Mùa xuân lại ra đi. Mùa xuân lại đến.

Cây cỏ lại thổi điệu kèn bất tận của thi ca. “ Gom hết tuổi mình xòe bàn tay lật gió/ nỗi buồn mộng du/ quê nhà chừ mặt sông ngầu ngầu say/ liêu xiêu bóng núi/ chắc đường về còn xa ? / bên kia sông đã mấy lần em mười lăm mười sáu/ khuya khoắt một nụ rằm/ nhà ngoại tôi trăng lên” ( nhà ngoại tôi trăng lên_ Nguyễn Giúp).

 

. BÀI THƠ MỘT VẦN

Mộc Nhân

 

Cuối năm bờ lốc bờ leo
Bài viết vắng teo
Comment lèo tèo
Buồn treo
Page view chán phèo

Sắp hết năm Mẹo
Chưa qua những eo xèo
Thời gian trôi vèo
Thân này ốm nheo
Đời người vẫn cà kheo
Trên con đường ngoằn ngoèo

Nhớ tết xưa lắm tiếng heo
Cha mẹ dù nghèo
Bánh tráng củ kiệu dưa leo
Thịt muối ra giêng vẫn còn treo
Như mỡ trước miệng mèo

 

Năm Thìn – rồng uốn rồng leo
Chẳng biết có qua đèo
Hay vẫn xui xẻo
Chuyện lẹo tẹo
Mấy chân dài uốn éo
Thích đá lông nheo

Năm mới giữ mình trong veo
Bạn bè nói sao cho khéo
Không thích thì chọc thì  ghẹo
Thích thì cấu thì nhéo
Đừng chơi mưu chơi mẹo
Để lại sẹo
Nhăn nheo

Vợ chồng thôi chuyện ì xèo
Gia cảnh thoát khỏi bèo nhèo
Để thằng Tí thằng Tèo
Hết khóc lóc mè nheo
Muốn xóa nghèo
Thì giảm đéo
Nhưng cũng phải khéo
Cho khỏi lên mốc lên meo


Đất nước bớt Nguyễn Văn Lèo
Ván cờ tiền tỉ coi như bèo
Cả đám sâu cũng chơi theo
Của công quan tham xà xẻo
Hùa nhau giở những trò mèo
Tiên Lãng đứt dây già néo
Dân đen con đỏ nhóc nheo


Thơ cuối năm độc vận “eo”
Ngòi bút như cái kéo
Thơ ca không là viên kẹo
Để ăn theo
Trong thời trượt giá hẻo
Nhà văn nhà veo
Xin đừng làm anh hề chèo
Để nói leo
Và ồn ào lươn lẹo
Như lũ chim chèo bẻo.

 

“ Đêm vắng lặng đến rợn người. Tiếng ếch đá cứ kêu choách, choách càng làm cho khu rừng thêm cô quạnh. Chẳng ai nói với ai một lời nào nữa…’ ( Ông già Rừng- Hoàng Kim). “ ý nghĩ đến từ vúng nước đọng trước căn phòng bỏ trống có vài bông cúc dại mọc dưới đêm” ( Những bó rơm và em đến- Trần Văn Tâm). “ Anh chẳng hiểu nghe lòng anh thổn thức/ em đứng bên chiều nghe tóc xõa ngày xưa” ( Nhạc R’ Tuân/ lời thơ Hải Triều.)

 

CUỐI NĂM TỨC CẢNH SI TÌNH

 

Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc, Quảng Nam

ĐT 0510 3865898tamdailoc@gmail.comtamdailoc.vnweblogs

 

Những buổi chiều tối dần về cuối năm, tôi thường đi bộ trên con đường quanh co, gồ ghề đá sỏi để mơ mộng lai rai. Tôi cảm nhận sỏi đá lạo xạo, rụng rớt dưới đôi bàn chân tôi. Vĩnh cửu gai góc phù du nằm dưới đôi bàn chân tôi cựa quậy, hớn hở. Tôi cảm nhận nỗi bất an trong tâm hồn mảnh mai, hỗn loạn. Tôi đối diện với nó để bớt đi vẻ lãnh đạm của đời sống. Nhìn xung quanh đâu đây trong giá lạnh vẫn còn bao người âu lo những ngày giáp tết tràn về. Nhìn xa xa những rặng núi mờ xanh ảo ảnh. Nhìn vào giấc mơ của tôi một nỗi nhớ quê nhà trùng khơi.Và tôi bỗng chốc nhớ thương đầu kia rộn rã, đầu nọ rộn ràng, đầu này hiu quạnh, đầu ni khêu vài cái tên mông lung kỳ ảo. Rồi tôi ngẩn ngơ, rạo rực : “ Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về/ mùa bình thường mùa vui nay đã về/ mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên/ với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông/một trưa nắng cho bao tâm hồn/ rồi dặt dìu mùa xuân theo én về/ người mẹ nhìn đàn con nay đã về/ mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên/ nước mắt trên vai anh, giọt sưởi ấm đôi vai anh/ niềm vui phút giây như đang long lanh/ ôi giờ phút yêu quê hương làm sao trong xuân vui đầu tiên/ ôi giờ phút trong tay anh đầu tiên một cuộc đời êm ấm/ từ đây người biết quê người/ từ đây người biết thương người/ từ đây người biết yêu người” ( Mùa xuân đầu tiên-Văn Cao).

 

Lúc ấy, giờ kia, phút naỳ khói sóng lòng tôi cũng mang mang trời đất. Tôi chợt nghĩ ra rằng, cái vui vẻ, hạnh phúc của cuộc đời nó cũng vô cùng huyền ảo, tuyệt mật, ma mị. Rồi tôi ngẫm nghĩ dài hơn, rằng, ngày sắp hết kia, năm sắp hết nọ cũng lâng lâng chộn rộn, cũng trông ngóng lưu ly: “ Hoa ơi xin nở chậm/ để em về kịp xuân/ bao cánh thắm rơi vàng/ như sậm thêm màu nhớ/ đã năm mươi rồi đấy/ dường như đủ đắng cay/dường như những ban đầu/ chẳng phai theo màu tóc/ còn bao năm tháng nữa/ con xúc xắc lăn hoài/những buồn vui lần lữa/giọt nước tròn trên tay/ hoa sắp rụng hết chiều/trăng cũng mòn, tái nhợt/ cánh cửa chờ không gió/ lặng khô một góc trời” ( Đợi- Nguyễn Đông Nhật)

 

Rồi bóng đêm đổ ập và cái giá lạnh cuối năm dường như chất chồng thêm màu rét nhớ. Tôi nhớ những đôi bàn tay đã cùng tôi xê dịch đi một chút cái cối nặng trĩu, những đôi mắt đã cùng tôi nhìn màu non xanh cỏ dại,những người bạn, những người anhđã cùng tôi sang một chiếc đò thơ cô đơn, điên dại và đã bay đi vài tâm hồn đau đớn : “ngỡ như tôi lạc bước về/ hình như phố mới chẳng hề biết tôi/ cũng đành thôi cũng phải thôi/ lá xanh ngày cũng vàng rơi theo mùa/ áo thời gian đã cũ xưa/ còn mong khâu vá cho vừa hôm nay/tôi về cứ ngỡ mình say/hóa ra nắng đã bỏ ngày sang sông” ( Phố xưa-Phan Minh Mẫn)

 

Tôi nhớ vài địa danh gập ghềnh, ẻo lả: “ Đôi mắt lưng trời ngơ ngác từng giọt mưa acid gặm mòn ký ức từng vai cầu cũ/ ở Huế ở Sa Mưu ở Đại Lãnh ở Mù Cang Chải ở Hà My ở Cầu Vực ở Sin Hồ/ giọt nước mắt mù xa thăm thẳm núi cao vực sâu/ từng cơn hú hét thét gào trận gió nửa đêm những lòng khe cạn” ( Bài tìm thấy sau nhiều năm- Phùng Tấn Đông)

 

Tôi gặp lại hoàng hôn của tôi trong giấc mơ tình ái : “ Nơi ấy ngọn đèn đã tắt/ tôi ngồi hí hoáy hõm đêm/ ngồi như ngồi bên người tình đã từng ôm ấp/ những trận mưa quất đau cổ tháp/ những vàng vọt nắng quái chiều tà/ những chòng vòng nhơ nhớ/ lưng sóng đầm đìa phế tích hoang rêu” (Không đề Mỹ Sơn- Phạm Tấn Dũng)

 

Ở trong phơ phất cô tịch, ở ngoài tĩnh mịch bóng tối, tôi vẫn đi về những con đường của bóng đêm, chậm như đàn bò ai lùa về từ núi, thổn thức đìu hiu : Con chim núi là ta hay ta là con chim núi/ vút một tiếng tắt cổ/ bi thương và mê ly (Bài thơ tình yêu tháng mười một- Huỳnh Minh Tâm). Và rồi ngân vang đâu đây : “ Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về/ mùa bình thường mùa vui nay đã về/ mùa xuân mơ ước ấy xưa có về đâu/ với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông/một trưa nắng thôi hôm nay mênh mông” ( Mùa xuân đầu tiên_ Văn Cao).

 

Tất thảy, tất thảy là đầu tiên giáp mặt và hạnh phúc cao vời, chứ đâu là khúc bi lụy thương đau. Trời đất giao hòa nở ra hoa hồng và ánh sáng, cái chết và sự bất tử. Tâm hồn tôi bịn rịn, hiến dâng, điều gì ai hay, điều chi ai rõ : “ Những nhành mai sớm sương bên lá/ những nhành liễu chiều gió bên cây/ cũng lay lắt bởi đời xuân em ạ/ thế nên chi anh cũng viết giòng này/ hồng vàng tụ bữa kia em có thấy/ nước xuôi dòng là cổ độ nhìn theo/ tuổi mười sáu bây giờ lên gấp gãy/mộng miên man là mây phủ lưng đèo/ buồn phố thị cũng xa bay như gió/cộ xe nhiều cũng nhảy bỗng như hươu/ bờ cõi dựng xuân xanh em còn đó/Bến đào nguyên anh khoác áo khinh cừu” ( Những Nhành Mai- Bùi Giáng).

 

Và “ cánh chim đi lạc, kêu hoảng hốt”

“Thoáng cơn mưa sau cùng, lổ đổ con đường cỏ mở”

“Rồi dặt dìu

                   Mùa xuân

                                  Theo én về”

DÒNG SÔNG VÀ CON ĐƯỜNG

     Huỳnh Minh Tâm, Gv Trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam

Khi tôi đọc và đọc, viết và viết, lắng nghe và lắng nghe thì dường như, bất chợt nhận ra có một dòng sông nào đó, dòng chảy nào kia lẩn quất chỗ này, rạt rào chỗ nọ “ám” vào máu  huyết, trí não tôi. Dòng sông ấy có lúc hớn hở vui mừng, có khi đớn đau xao xuyến, có bận ngủ gà ngủ gật, có buổi vắng vẻ đìu hiu, nhưng trên tất thảy, nó cho tôi một dáng vẻ ái tình, hoặc như một tiếng thét của đời sống, hoặc là một lý do để tồn tại:

 

“Tiếng chuông thả vào đêm

Tiếng chuông tan vào đêm

Tịch lặng

Sương mờ

Ngập tràn

Lạnh gót mềm

Lá rung vườn gió

Mùa trăng đầy

Hồn vẫn cài then

Khóc

Đêm dài ai thức cùng ta

Ai ngủ cùng ta

Trăng gầy

Tiếng kinh cầu

Rớt

Bên trời

Nghe lòng rồi quên

Hơ hơ hơ hơ hơ

Hơ hơ hơ hơ hơ

Rượu chưa hết

Ai đã chớm say

Buồn một thoáng

Xa lắm bàn tay

Tiếng chuông mơ hồ xóa câu thề

Khúc kinh đau rụng trắng mùa sau

Hơ hơ hơ hơ hơ

Hơ hơ hơ hơ hơ

Ta từ cuộc phong trần

Ngồi

Mặc niệm tiếng

Chuông”*

 

(* Nhạc : Ngọc Phước

Phỏng thơ : Nguyễn Giúp

Ca sĩ thể hiện : Đỗ Quyên

Phối khí : nhạc sĩ  Minh Đức)

 

Vâng, thế là tôi đã tìm ra tiếng động đậy kia, cái hình ảnh nọ là tiếng chuông cảnh tỉnh, là tiếng gọi của tiềm thức, căn nguyên, là tiếng mẹ tôi ngày cắt rốn chôn nhau, là tiếng nhật nguyệt hồn hoa linh dại

 

Có một dòng sông của thi ca, có một dòng chảy của sự thật, nhưng nó ở đâu đây ? Trong lòng bạn bè tôi, những kẻ hát rong khổ ải, những con mọt sách cô độc đăm chiêu, những anh lang bạt kỳ hồ uống rượu và tán dóc, những em trai tơ tục tằng và hám gái ? Hay tất thảy điều kia lý nọ cũng là sự thật ? Sự thật vui vẻ và phũ phàng. Sự thật huyền diệu và đớn đau.

 

Tôi ra đi trên những con đường không đầu không cuối. Tôi dừng lại ở những chỗ không đẹp không xấu.

 

“ Lãng đãng bên đời một chút sương mai

Rét ngọt gói tình vào sợi cỏ

Tơ vàng hong tay em mây ngàn lá gió

Thơm tho mùa xuân qua sông

Có gì vui ngoài kia trên đồng

Lúa xanh con gái xôn xao cò trắng

Mẹ bưng nhọc nhằn cẩn vào im lặng

Ánh lên bảy sắc cầu vồng”

                         (Giao mùa-Nguyễn Hải Triều)

Hoặc là tôi giật mình thảng thốt mà thương nhớ giấc mộng tuổi thơ về cánh diều bay cao, no gió; hoặc là tôi mơ tưởng người cha già tóc bạc những sớm dắt trâu ra đồng cày ruộng, những chiều vác cuốc trổ mương; hoặc là mênh mông thương nhớ quê nhà

 

“Đem một khúc sông đi  rồi chẳng đem về

Ký ức ở trần bỏ quên mất áo

Lau bói đã xanh tràn biền bãi...

Chòng chành tuổi tác cập vào đâu ?

Hôm sớm tuồng như sầm sập qua cầu

Bóng đò khuất bảy đời dương còn neo tiếng ới

Thương nhớ chóng bồ bồ chỗ đợi

đời người vuốt mặt đời sông” 

                   (Áo giấy cho sông- Nguyễn Đức Dũng)

 

Dòng chay thi ca thoát tục lưu ly hay trát bùn trát trấu, là đồ bỏ đi hay chỗ để khơi nguồn. Và, tôi nhìn bên kia sông Vu Gia có những đàn bướm mờ xa gãy cánh. Rồi tôi nhìn bên này sông Thu Bồn, bãi cát vàng mênh mông lau sậy, mái tóc em còn vướng vài lá dâu xanh

 

“ Thu Bồn chảy miên man những rừng lục bình không kịp dừng để tím

Mây chập chờn bông lên Hòn Kẽm Đá Dừng

Cây hát ngược nguồn thương cha nhớ mẹ

Con nước về xuôi gặp biển rưng rưng

Trôi cả cơn mơ nuôi tôi xanh bãi xanh đồng xanh những triền đất bạc

Trôi ký ức tôi em khăn gói gió đưa rời bến một ngày

Tôi đứng khóc những khúc sông vắng bờ xe nước”

                            (Riêng với Thu Bồn- Phùng Tấn Đông)

 

Có một dòng chảy của Nguyễn Giúp đã làm cho tôi trở mình, bồi hồi xúc động về quê mùa cũ kỹ, về quê hương của bản năng, về quê quán của bản lai, về quê nhà của bản địa

 

“Anh ra đi trên chuyến tàu này

Cổ máy và những toa tàu có khi nào vượt ngoài chân mây

Hành lý có nghĩa lý khi anh không còn thở

Hăm hăm một nỗi buồn hoặc niềm vui định trước có làm sao không hỡi cánh chim ngược gió

Tâm hồn anh xanh thẳm phía chồi non sắp bật

Môi em ngoan màu mực lần đầu tiên anh cầm cọ vẽ bình minh rực rỡ đắm say

Ôi mê ly phù vân giá mà có em đồng hành chuyến tàu sẽ quay ngược lại

Và ta cùng di cư”

     (Phế tích một sân ga- Nguyễn Giúp)

 

Biết bao dòng sông vẫn rạo rực dưới đèn khuya

Sao khoắt

 

Lý ra tôi phải vui mừng hoan hỉ lắm chứ, cớ sao tôi lại khóc được nhỉ ? Thế giới phẳng quá chăng ? Mỏng quá Chăng ? Rõ ràng quá chăng ? Ồn ã quá chăng ?

 

Áo mỏng quần mỏng

Nằm nghiêng tôi khóc

Khế rụng đầy vườn

Nằm nghiêng tôi khóc

Hoa rụng đầy sương

 Nằm nghiêng tôi khóc

Ai khóc cùng tôi

Chiếc giường nằm nghiêng

Chiếc bàn bối rối

Đứng thẳng và nghiêng

Đọc bài sám hối

Tôi khóc nằm nghiêng

Hết nghiêng đến sấp

Hết sấp đến ngửa

Đôi con mắt khép

Mai vàng thắp hiên

          ( Nằm nghiêng tôi khóc hay khúc sô lô cho 4 chữ-HMT)

 Hóa ra tôi chỉ là con chim cánh cụt

 

Tôi chợt nghĩ những con đường

Tôi vẽ con đường với những người ra đi

Có lúc gặp gỡ có khi riêng biệt

Con đường vô tận, chẳng về đâu.

 

 

 

 

 

 

 


dòng sông

tamdailoc 20 January, 2012 08:51 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

DÒNG SÔNG VÀ CON ĐƯỜNG

     Huỳnh Minh Tâm, Gv Trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam

Khi tôi đọc và đọc, viết và viết, lắng nghe và lắng nghe thì dường như, bất chợt nhận ra có một dòng sông nào đó, dòng chảy nào kia lẩn quất chỗ này, rạt rào chỗ nọ “ám” vào máu  huyết, trí não tôi. Dòng sông ấy có lúc hớn hở vui mừng, có khi đớn đau xao xuyến, có bận ngủ gà ngủ gật, có buổi vắng vẻ đìu hiu, nhưng trên tất thảy, nó cho tôi một dáng vẻ ái tình, hoặc như một tiếng thét của đời sống, hoặc là một lý do để tồn tại:

 

“Tiếng chuông thả vào đêm

Tiếng chuông tan vào đêm

Tịch lặng

Sương mờ

Ngập tràn

Lạnh gót mềm

Lá rung vườn gió

Mùa trăng đầy

Hồn vẫn cài then

Khóc

Đêm dài ai thức cùng ta

Ai ngủ cùng ta

Trăng gầy

Tiếng kinh cầu

Rớt

Bên trời

Nghe lòng rồi quên

Hơ hơ hơ hơ hơ

Hơ hơ hơ hơ hơ

Rượu chưa hết

Ai đã chớm say

Buồn một thoáng

Xa lắm bàn tay

Tiếng chuông mơ hồ xóa câu thề

Khúc kinh đau rụng trắng mùa sau

Hơ hơ hơ hơ hơ

Hơ hơ hơ hơ hơ

Ta từ cuộc phong trần

Ngồi

Mặc niệm tiếng

Chuông”*

 

(* Nhạc : Ngọc Phước

Phỏng thơ : Nguyễn Giúp

Ca sĩ thể hiện : Đỗ Quyên

Phối khí : nhạc sĩ  Minh Đức)

 

Vâng, thế là tôi đã tìm ra tiếng động đậy kia, cái hình ảnh nọ là tiếng chuông cảnh tỉnh, là tiếng gọi của tiềm thức, căn nguyên, là tiếng mẹ tôi ngày cắt rốn chôn nhau, là tiếng nhật nguyệ hồn hoa linh dại

 

Có một dòng sông của thi ca, có một dòng chảy của sự thật, nhưng nó ở đâu đây ? Trong lòng bạn bè tôi, những kẻ hát rong khổ ải, những con mọt sách cô độc đăm chiêu, những anh lang bạt kỳ hồ uống rượu và tán dóc, những em trai tơ tục tằng và hám gái ? Hay tất thảy điều kia lý nọ cũng là sự thật ? Sự thật vui vẻ và phũ phàng. Sự thật huyền diệu và đớn đau.

 

Tôi ra đi trên những con đường không đầu không cuối. Tôi dừng lại ở những chỗ không đẹp không xấu.

 

“ Lãng đãng bên đời một chút sương mai

Rét ngọt gói tình vào sợi cỏ

Tơ vàng hong tay em mây ngàn lá gió

Thơm tho mùa xuân qua sông

Có gì vui ngoài kia trên đồng

Lúa xanh con gái xôn xao cò trắng

Mẹ bưng nhọc nhằn cẩn vào im lặng

Ánh lên bảy sắc cầu vồng”

                         (Giao mùa-Nguyễn Hải Triều)

Hoặc là tôi giật mình thảng thốt mà thương nhớ giấc mộng tuổi thơ về cánh diều bay cao, no gió; hoặc là tôi mơ tưởng người cha già tóc bạc những sớm dắt trâu ra đồng cày ruộng, những chiều vác cuốc trổ mương; hoặc là mênh mông thương nhớ quê nhà

 

“Đem một khúc sông đi  rồi chẳng đem về

Ký ức ở trần bỏ quên mất áo

Lau bói đã xanh tràn biền bãi...

Chòng chành tuổi tác cập vào đâu ?

Hôm sớm tuồng như sầm sập qua cầu

Bóng đò khuất bảy đời dương còn neo tiếng ới

Thương nhớ chóng bồ bồ chỗ đợi

đời người vuốt mặt đời sông”

                   (Áo giấy cho sông- Nguyễn Đức Dũng)

 

Dòng chay thi ca thoát tục lưu ly hay trát bùn trát trấu, là đồ bỏ đi hay chỗ để khơi nguồn. Và, tôi nhìn bên kia sông Vu Gia có những đàn bướm mờ xa gãy cánh. Rồi tôi nhìn bên này sông Thu Bồn, bãi cát vàng mênh mông lau sậy, mái tóc em còn vướng vài lá dâu xanh

 

“ Thu Bồn chảy miên man những rừng lục bình không kịp dừng để tím

Mây chập chờn bông lên Hòn Kẽm Đá Dừng

Cây hát ngược nguồn thương cha nhớ mẹ

Con nước về xuôi gặp biển rưng rưng

Trôi cả cơn mơ nuôi tôi xanh bãi xanh đồng xanh những triền đất bạc

Trôi ký tôi em khăn gói gió đưa rời bến một ngày

Tôi đứng khóc những khúc sông vắng bờ xe nước”

                            (Riêng với Thu Bồn- Phùng Tấn Đông)

 

Có một dòng chảy của Nguyễn Giúp đã làm cho tôi trở mình, bồi hồi xúc động về quê mùa cũ kỹ, về quê hương của bản năng, về quê quán của bản lai, về quê nhà của bản địa

 

“Anh ra đi trên chuyến tàu này

Cổ máy và những toa tàu có khi nào vượt ngoài chân mây

Hành lý có nghĩa lý khi anh không còn thở

Hăm hăm một nỗi buồn hoặc niềm vui định trước có làm sao không hỡi cánh chim ngược gió

Tâm hồn anh xanh thẳm phía chồi non sắp bật

Môi em ngoan màu mực lần đầu tiên anh cầm cọ vẽ bình minh rực rỡ đắm say

Ôi mê ly phù vân giá mà có em đồng hành chuyến tàu sẽ quay ngược lại

Và ta cùng di cư”

     (Phế tích một sân ga- Nguyễn Giúp)

 

Biết bao dòng sông vẫn rạo rực dưới đèn khuya

Sao khoắc

 

Lý ra tôi phải vui mừng hoan hỉ lắm chứ, cớ sao tôi lại khóc được nhỉ ? Thế giới phẳng quá chăng ? Mỏng quá Chăng ? Rõ ràng quá chăng ? Ồn ã quá chăng ?

 

Áo mỏng quần mỏng

Nằm nghiêng tôi khóc

Khế rụng đầy vườn

Nằm nghiêng tôi khóc

Hoa rụng đầy sương

 Nằm nghiêng tôi khóc

Ai khóc cùng tôi

Chiếc giường nằm nghiêng

Chiếc bàn bối rối

Đứng thẳng và nghiêng

Đọc bài sám hối

Tôi khóc nằm nghiêng

Hết nghiêng đến sấp

Hết sấp đến ngửa

Đôi con mắt khép

Mai vàng thắp hiên

          ( Nằm nghiêng tôi khóc hay khúc sô lô cho 4 chữ-HMT)

 Hóa ra tôi chỉ là con chim cánh cụt

 

Tôi chợt nghĩ những con đường

Tôi vẽ con đường với những người ra đi

Có lúc gặp gỡ có khi riêng biệt

Con đường vô tận, chẳng về đâu.


tết

tamdailoc 18 January, 2012 09:33 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

                        TẾT NHỨT VỀ QUÊ

I-Tết nhứt là hội tụ, là quay về, là mở ra cái quê quán tôi xưa đã phôi pha trong kí ức. Chột dạ nhớ quê huơng. “Chẳng làm gì được cho quê/chỉ xin làm cỏ chân đê giữ làng”(Nguyễn Hàn Chung). Quê hương có bao xa mà quê hương xa xa lắm. Mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm tính toán so đo mê mải rồi lần dò trở về quê lúc tết nhứt bề bộn gió mưa rét giá cuối đông.Đường về quê xa lắc/độ tóc bạc độ tình phai/đất khách đứng ngồi chân mỏi/đêm nằm hoa rụng trắng giường/đâu dáng mẹ ngồi bậu cửa/tay đưa giấc ngủ trưa hè/câu ca dao chơi ngoài gốc rạ/chưa về thổi lửa nấu cơm/tí tách mưa đêm vườn ổi/đâu con sâu róm lá non/đường về quê sao xa lắc/bò ngang bò dọc cụt cành.Đọc thơ đến đó, thằng bạn thân của tôi ba mươi năm mới quay về  thăm quê ôm mặt khóc não nề tan nát. Tất thảy một dòng chớp thời gian. dời người mộng tưởng. “Thảo sắc thanh thanh liễu sắc hoàng/ đào hoa lịch loạn lí hoa hương/ đông phong bất vị xuy sầu khứ/ xuân nhật thiên năng nhạ hận trường”(Sắc cỏ xanh xanh sắc liễu vàng/hoa đào hoa lí lẫn mùi hương/gió đông chẳng thổi sầu đi hết/mối hận ngày xuân để vấn vương,Xuân tứ-Giả Chí).

II-Tết nhứt là thời khắc gì gì hoa nở trời xanh? mùa xuân là mùa màng sum họp gì gì mà nắng thơm thơ mộng?ngoài sân hoa cải đã vàng/mùa như đã muốn nắng sang Giêng rồi/bến chiều vẫn một mình tôi/chìm trong vang động lở bồi đời sông”(Ngoài xuân, Phan Chín). Phố xá, siêu thị, chợ búa tấp nập, nghìn nghịt người là thế, mà sao anh Phan Chín của tôi lại cô đơn cô độc sầu thảm thế, tội nghiệp thế !?. Thi sĩ là kẻ mơ mộng viễn vông cổ quái, không chịu khép vào khuôn sáo vui vẻ của cuộc đời, cứ ngu ngơ muốn bung ra cái tâm tưởng xa lạ tịch tĩnh. “Phố hôm nay phủ xiêm người/em về đầy đủ môi cười bên răng/ngày vui xê xích hai hàng/tháng so le đếm bờ ngăn bến rào/thưa em từ bữa xa nào/ nhìn nhau mộng đã bước vào trong mơ/ những nhành mai sớm sương bên lá/những nhành liễu chiều gió bên cây/ cũng lay lắt bởi đời xuân em ạ/thế nên chi anh cũng viết dòng này/ hồng vàng tụ bữa kia em có thấy/nước xuôi dòng là cổ độ nhìn theo/ tuổi mười sáu bây giờ lên gấp gãy/mộng miên man là mây phủ lưng đèo” (Bùi Giáng). cảm thấy lênh loang lếnh loáng ở đâu đó cái tôi phiêu dạt của những cánh hoa vô thường trôi nổi. Cảm thấy khăn gói của người bồng bế tôi qua nhiều cánh cửa thời gian, qua các cuộc rượu đắng mứt ngọt.

III-Đầu tháng giêng mà mưa lạnh. cái sum vầy của lòng người có ấm lại những kỷ niệm thành quách xa xưa ? Chợt hé cánh cửa và người ra đi, đi mãi.Đếm lại, ôn lần những gương mặt thân quen tưởng chừng lẫn quất ở đâu đó . Về, về đây đi. Tay em đâu trèo nhành bưởi/ tóc em đâu mắc nhánh tre xanh/ tuổi em đâu mai vàng đón tết/ tình em đâu nắng ấm Giêng Hai/ nào bát tiên nào cúc trắng/ nào vạn thọ mộc mạc tình đời/ nào giếng nước mát lành chảy rưng cuống họng/ nào trầu cau ai buộc tình ai/đường về quê sao mà xa lắc/xa như giấc mộng tuổi thơ/có con dế chiều kia ra trận/gãy đôi chân nằm khóc tỉ tê. tỉ tê tê tỉ với cái tôi trước ngưỡng mùa xuân xanh mơn mởn như thế tưởng cũng là quá chén. Bởi hồn xuân vẫn mang mang niềm hạnh phúc đầu ngõ cuối sân. Bởi vũ trụ rộng lớn hồ hởi biến dịch biến di lá rụng cây lại đâm chồi. “nơi vết sẹo thân cây/ bật lên chiếc chồi non biếc/như đôi cánh thiên thần/lộng lẫy niềm tin/toả vầng xuân bát ngát”(Đỗ Thượng Thế). Chào anh thi sĩ.Anh vẫn còn tỉnh táo thế sao ? “ Còn ở lại lột ngày còn yêu mãi/còn một đêm còn thở dưới trăng sao/thì cánh mông còn tung lên không ngại/Níu trời xanh tay vói kiễng chân cao” (Bùi Giáng).

 

                     Huỳnh Minh Tâm         

Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam

ĐT: 0510 3865898

tamdailoc@gmail.com


thơ 7/1

tamdailoc 07 January, 2012 12:51 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

NGẪU HỨNG ĐỒNG DAO CHO THI CA

 

Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc, Quảng Nam

ĐT 0510 3865898tamdailoc@gmail.comtamdailoc.vnweblogs.com

 

người hỏi tôi viết thơ làm gì

viết thơ làm chi viết thơ chi chi

viết thơ mà nỗi sầu bi

vẫn còn bi sầu ngút ngút

ô hô !

thơ ở phố nào

nhịp đập ở phố mô

gió phất phơ sương bay đầu ngõ

những bức tường lêu nghêu dựng đứng

ròng ròng nước mắt long tong nước mũi

câu thơ lạnh cóng có ai hâm nóng

viết thơ làm gì viết thơ chi chi

vài đường cỏ xanh đôi chiếc xe tang

một đôi mắt kính một người mù câm

vài kẻ xun xoe một tên biệt tăm

cái chết gần gụi cuộc sống xa xăm

câu thơ lơi lả câu chuyện muộn phiền

thơ hái ra tiền lời trên núi cao

già không đi học trẻ ngủ đầu ao

viết thơ làm gì đọc thơ làm chi

hoa rơi phiến đá mưa trút bờ mi

em cầm túi áo anh cầm túi cơm

nửa ngày lận đận nửa ngày kì hồ

viết thơ làm gì đọc thơ làm chi

đôi mắt vách núi đôi tay cánh diều

mời em đi học mai em có chồng

mốt anh có vợ một ngày anh chết

áo quần rách nát em có buồn không

vài người tiễn biệt cây cỏ mỉm cười

viết thơ làm gì đọc thơ làm chi

chữ là phù ảo điệu là phù du

mai ngồi đọc lại mốt đứng đốt thơ

người ra phố rộng kẻ về vực sâu

giấc mơ ngắn ngủi mộng mị bền lâu

sợi khói mỏng quá bờ mây rộn ràng

cây bàng xanh quá tiếng đàn thì trong

biển thì rộng quá sông dài thăm thẳm

vui thì đục quá tình đời xăm xăm

câu thơ đứng đó câu thơ về đâu

hoa cà tím ngát vườn cải xanh xao

mỗi khi em ngủ anh thức rất lâu

giăng mùng đuổi muỗi một giấc chiêm bao

 

Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc, Quảng Nam

ĐT 0510 3865898tamdailoc@gmail.comtamdailoc.vnweblogs.com


thơ 2/1/2012

tamdailoc 02 January, 2012 11:34 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

ĐƯỜNG CÀY THÁNG HAI

 

Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc, Quảng Nam

ĐT 0510 3865898tamdailoc@gmail.comtamdailoc.vnweblogs.com

 

 

những đường cày của người chủ nô

lật lung tung lung tát

ngọn cỏ cao vút thanh xuân

những bông hoa diễm lệ các cô gái

+

trên cánh đồng ngút mắt tháng hai

đàn chim ríu rít bay về

đáng lẽ những vạt lang xanh vẫn còn thiêm thiếp giấc mơ về mùa màng

những quả ớt xanh thấp thoáng mơ mùa chín cay xè trái tim lão nông

 +

đáng lẽ như thế đáng lẽ như vậy

tiếng kèn bí mật vang lên giữa đêm khuya

một người thất tình một kẻ tình si tỉnh giấc

thì những đường cày của người chủ nô

+

đã lật tung lật tẩy vẻ quyến rũ cuộc sống

bọn nhà thơ nhìn ra cánh đồng chẳng mơ thấy một mùa vàng của quả

hoặc làn nắng ngôn ngữ chạy rần rần trên đám cỏ dại

hoặc bờ mây nhảy múa trên lưng các chú bò già

+

trong ngôi nhà kín bưng đầy bụi khói

con người biến thành cái cây bị mọt nghiến nhiều lỗ thủng

thở khò khè như bài thơ tết năm ngoái

trong đám giấy vụn rác rưởi người ta vừa đốt cúng đất

 

Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc, Quảng Nam

ĐT 0510 3865898tamdailoc@gmail.comtamdailoc.vnweblogs.com


những góc nhìn thi ca Nguyễn giúp

tamdailoc 31 December, 2011 09:45 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
NHỮNG GÓC NHÌN THI CA NGUYỄN GIÚP

Có thể bạn đọc xa lạ hoặc một vài bạn thân đánh giá sai khác, hoặc bảo
tôi hay viết kiểu “ lăng xê”, tâng bốc gì gì đó. Nhưng tự bản thân
chưa bao giờ hổ thẹn với lòng mình, rằng tôi đã không viết sai trệch
đi những gì tôi mến yêu, suy xét; tôi vẫn tiếp cận với các tác phẩm
theo những chính kiến riêng tư, và với một tinh thần học hỏi, lắng
nghe sự chuyển động của thi ca. Và, tôi phải viết điều này, tưởng
chừng chẳng hay ho gì rào trước đón sau, bởi những gì tôi sắp viết ra
đây, tôi muốn trình bày này nọ cũng nằm trong tiến trình tư duy, động
não, bất bình thường khi tôi đọc thơ Nguyễn Giúp. Cũng có một vài điều
dễ dàng hoặc khó khăn, dễ yêu hoặc dễ ghét bởi nguyễn Giúp là nhà thơ
rất gần gũi với tôi, là anh cả trong các cuộc “trà dư tửu hậu”. Trong
một thời gian lâu dài khấp khởi, tôi biết anh cặm cụi, cần mẫn “ làm
thơ”, nghiền ngẫm ngấu nghiến ngôn từ, nhưng thơ anh dường như còn xa
lạ, đúng ra là “ lác đác” trong “ tầm ngắm, tầm đọc” của tôi. Và rồi
bất ngờ, bất lai, bất nhị, tôi nhận ra, “ ngộ nhĩ” Nguyễn Giúp lớn
mạnh vô cùng, sâu sắc vô cùng, cô đơn vô cùng. Thơ Nguyễn Giúp đã mở
mang, dọn dẹp cõi lòng rối rắm, ngổn ngang của tôi, cho tôi nhìn thấy
một chân trời rạng rỡ, tinh khiết, khải hoàn khác của thi ca bấy lâu
tôi chưa hề nhận biết. Tôi đọc thơ Nguyễn Giúp, tôi choáng ngợp, tôi
sung sướng; máu huyết tôi dường như chảy rần rần bởi nó cũng bị ám
ảnh, ám chướng giữa dòng chảy thi ca của Nguyễn Giúp, bởi cái hổn hển,
mơ hồ của ngữ điệu lời nói, của các kí hiệu, hình tượng, hình ảnh các
bài thơ của anh khơi mở (“ Tình yêu mở ra đất đai cày lật/ ta từng ấy
tha phương đành lỗi quê nhà/ Chiêm Sơn chiều quay khung tơ/ xuân thì
trổ ngực em có về/ Ra đồng mần…quản chi áo rách/ Quay xuống mà cạn
sông/ Chắp hai tay lên ngực lạy với lòng Quảng Nam/U u trăm năm ngàn
năm cỏ dựng/ Anh hùng cọ núi xương khô” –trong bài Tôi và sông, “
Những phù sa vùi lấp đời mình mà thành bãi bờ điền địa/ Hạ lưu con
sông lang bạt dễ đâu quy hàng/ Gò Nổi có phải mồ chôn con sông tự
chết/Linh hồn con sông thoát xác đi về triền dâu/ Linh Hồn con sông
lẫn vào cỏ lau/ Linh hồn con sông hóa thân con người dung dị/ Linh hồn
mọc ra những buổi chiều mọc ra những ban mai- trong bài Gò Nổi). Bởi
những con chữ thơ Nguyễn Giúp rất gần gũi, mộc mạc, “ chân quê” ( “
Một lát cuốc chôn nhau thai vào đất/ ký thác ngày mẹ tôi đẻ ra tôi/
Đứt ruột vườn nhà phân heo phân bò/…- Đất và tôi”, “ Góc vườn méo lệch
giấc mơ/ mẹ tôi ngồi bắt chấy/ Đứa con thơ  mụ mị mắt người/ Cời dịch
dần về đỉnh chớp/ ngày nắng đâu ngày mưa đâu- Cời” );  Bởi những câu
thơ dường như không phải thơ, rất bình thường, đơn sơ, dung dị ( “
Trái ớt cay đỏ mặt tía tai mà khoái chí/ Con phải bơi qua sông con mới
được làm người…/Hắn đã già hắn phải chết/ huyệt mộ mai sau hắn có về
nằm cạnh/ dự cảm nơi chôn nhau…); nhưng Nguyễn Giúp đã kết nối những
câu thơ nhàn nhạt, ra rìa ấy thành một chuỗi  câu thơ độc đáo, đọc rất
ấn trượng, giấc mơ một đời sống phập phù, bất trắc, sặc mùi tửu dân,
lão dân, lang bạt dân và trên hết là thi ca dân.
Cũng là một người bạn, và là bạn đọc tâm huyết, nhà giáo, “ nhân văn
học” Lê Đức Thịnh khi đọc thơ Nguyễn Giúp, đã tư sung sướng mê ly, mà
phán “ Đọc thơ Nguyễn Giúp còn đã hơn uống rượu”, và anh đã khai thác
một số khía cạnh thơ Nguyễn Giúp. Anh viết thế này :
“23/12/2011. ĐỌC THƠ NGUYỄN GIÚP
Lê Đức Thịnh


***
Nhà phê bình Nguyễn Hưng Quốc đã khái quát ba cái thú của người viết:
- Viết để ai đọc cũng hiểu và cũng thích: cái thú phục vụ.
- Viết để chỉ có một ít người đọc hiểu và thích: cái thú chinh phục.
- Viết mà cả những người đọc nghiêm túc và được trang bị đầy đủ nhất
cũng không hiểu và không thích là một cái thú khác nữa: cái thú thách
thức.
Ngẫm lại ở Nguyễn Giúp có cả ba điều ấy dù anh có cố tình tạo ra nó hay không.
Đọc và biết anh từ hồi anh làm và đọc “thơ tình”, “thơ rượu”, “thơ
ngông”. Từ những câu thơ của Hoàng Lộc, thích ngâm nga “Hồ trường” qua
bản dịch của Nguyễn Bá Trác… Nguyễn Giúp cứ đều đặn, lừng lững, thận
trọng  bước những bước dài đến với thơ ca.
Nếu nói không quá thì anh đã định hình cho mình một phong cách. Có
người đã nói không quá rằng thơ đất Quảng đương đại chỉ còn lại : NG,
HMT … Điều ấy nói lên rằng giữa cái dòng chảy thơ ca đương đại đất
Quảng, NG cũng như một số ít tác giả khác đã để lại những dấu ấn trong
bạn đọc và bạn thơ.
Tiếc rằng đó chỉ là một vài cảm nhận rời rạc, đúng nhưng thiếu thuyết
phục. Chưa có công trình nào nghiên cứu, tổng hợp về tác giả đất Quảng
đương đại để nhận diện mình, để “quảng bá” văn nghệ Quảng Nam ra các
vùng miền khác. Vì vậy khi có người đặt ngược vấn đề : mới chỗ nào,
dấu ấn chỗ nào, khám phá ra sao … thì tất thảy chúng ta đều lúng túng.
Tôi nói điều ấy bằng cái nhìn của người đọc quan tâm đến tác giả ở cấp
độ thi pháp. Và thật quá sớm để khái quát các vấn đề thi pháp thời
gian, không gian, ngôn ngữ … trong thơ Nguyễn Giúp.
Tuy nhiên qua thi pháp không gian, người đọc có thể hình dung phần nào
diện mạo về thơ anh.
***


Không gian trong thơ Nguyễn Gíup trước tiên là cái không gian của làng
quê, nơi anh đã từng sống, gắn bó và đi đây đi đó.
Khi nói đến không gian làng quê, các tác giả thường thể hiện qua những
hình ảnh  gần gũi như con sông, làng quê, tiếng chim, vườn cây, ánh
trăng…


“Qua sông là tới làng
Ừ thì qua sông
Cổng làng ưỡn ngực khoe những tam cấp
Rồi sẽ tiếng chim chuyền cành
Vườn nhà thanh bình đến ngờ vực” (Đại Bường)


Tiếng chuông thả vào đêm
Gió lay cành mục
Trăng khuya một áng
Khắc khoải bốn bề sương giăng (Tiếng chuông)


Nguyễn Giúp cũng thể hiện các hình ảnh làng quê quen thuộc đó, tuy
nhiên làng quê trong anh thường gắn với địa danh cụ thể: Đại Bường, Gò
Nổi … đôi khi anh không nói về một vùng miền cụ thể, đôi khi anh mở
không gian thơ của mình ra đến phố xá nhộn nhịp “thênh thang mùa thi”
hoặc “Khơi ngàn năm, Bờ ngàn năm” nhưng  người đọc vẫn nhận ra cái hồn
đất, hồn quê xứ Quảng với những hình ảnh thật thanh bình, dung dị.
“Những thân lúa, thân bắp xanh từ đất đai
Những hạt sương tinh khiết từng giọt mà thành ban mai
Những phù sa vùi lấp đời mình mà thành bãi bờ điền địa …” (Gò Nổi)
Không gian làng quê trong thơ Nguyễn Giúp không chỉ có tạo vật mà luôn
có sự hóa thân của hồn người, tình người. Khi thì miền đất mà anh nói
đến có hình bóng của danh nhân lịch sử : “Những Hoàng Diệu, Phạm Phú
Thứ, Phan Khôi …” khi thì con người hóa thân vào quê hương, là một
phần của hồn quê : “Linh hồn con sông hóa thân con người dung dị /
Linh hồn mọc ra những buổi chiều, mọc ra những ban mai …”
Điều thú vị là trong cái không gian thi ca đó luôn có những âm thanh
vang vọng để con người nhận ra nỗi niềm của mình.
Có khi đó là tiếng mỏ, tiếng chuông đêm lay động lòng người trần tục :
“Tiếng mỏ giục câu kinh lơi chuông điểm
Trôi đâu một giấc mộng tàn ?
Men rượu cháy lòng câu thơ bung ngày mới
Lẽ nào vô tích lẽ nào vườn khuya
Lẽ nào em tay phủi
Ta từ cuộc phong trần ngồi mặc niệm tiếng chuông ?” (Tiếng chuông)
Hoặc chỉ là tiếng thằn lằn nằm phơi mái ngói gợi buồn vui lòng người:
“tháng ba người không về
con thằn lằn nằm phơi mái ngói
buồn vui tắc lưỡi chờ
câu hát mài mòn đêm cũ
ru người tìm nỗi đau ta
áo xưa lãng quên cành súng”
Hoặc trần trụi đời thường mà vẫn gợi bao nỗi niềm :
Buổi chiều nghe tiếng con heo kêu / Ban mai nghe tiếng con gà gáy /
Giục lòng cái ăn cái mặc / Trái bắp củ khoai thẳng mặt một lời ... (Gò
Nổi)
Không gian thi ca trong Nguyễn Giúp có cái man mác của tình yêu thăng hoa :
“quay lại với tháng mười bài thơ cho em / góc phố đã lên sàn mùa đông
trứng nước / thai nghén những sợi tơ trời hình lông ngỗng bay vào giấc
mơ truyền thuyết / vó ngựa khua cung bậc tình yêu lên chín tầng hiện
hữu
em đã về chưa / bài tháng mười cho em là nụ hôn đầu đời cùng kiệt vượt
ngưỡng đau cơ bắp / anh cược linh hồn mình vào đây cho vòng tròn con
chữ chạy quanh.” (Bài tháng mười cho em)
Có cái ưu tư trong men rượu về một giấc mộng tàn mà vẫn bung ngày mới :
“Trôi đâu một giấc mộng tàn ?
Men rượu cháy lòng câu thơ bung ngày mới
Lẽ nào vô tích lẽ nào vườn khuya
Lẽ nào em tay phủi
Ta từ cuộc phong trần ngồi mặc niệm tiếng chuông ? ” (Tiếng chuông)


Vẫn còn nhiều điều thú vị chưa khám phá hết về thơ Nguyễn Giúp và có
lẽ chính điều này khiến cho người đọc có cảm giác vừa thú vị vừa bị
thách thức khi đọc thơ anh”

Tôi hỏi Thịnh : “ Sao viết ngắn thế?”. Thịnh bảo : “ Bài chưa xong,
cần suy nghĩ, đầu tư thêm !”. Đọc bài của Lê Đức Thịnh, từ góc nhìn
không gian thi ca, không gian sống, từ những giấc mơ trong thơ Nguyễn
Giúp, tôi nhận ra thêm, trong thơ anh có “ trầm tích văn hóa”, đậm đặc
chất dân gian, những tập tục nghi lễ Xứ Quảng, và chúng đã ăn sâu thấm
máu vào đời sống, suy tư của Nguyễn Giúp . Sự phát lộ, “ phát tiết”
của anh trên hành trình chuyển động, dấn thân thi ca mới mẻ quá, cao
vời quá làm tôi không dám nói chắc điều gì về anh. Nhà thơ Nguyễn Đông
Nhật dường như cũng rất ngạc nhiên, thảng thốt và có một chút ít “
nghi ngại” về anh chăng, đã giới thiệu anh trên trang Văn nghệ cuối
tuần báo Đà Nẵng như sau : “ Không rõ bắt đầu viết từ khi nào,nhưng
gần đây, người yêu thơ bắt đầu chú ý đến một giọng thơ mới. Mới và cũ.
 Nghĩa là tác giả đã “ định” được cho mình hướng đi đúng. Một vùng quê
nào đó, trong thơ anh, không chỉ là những thực cảnh, mà qua đó,có thể
thấy thấp thoáng những nghĩa lý của cuộc nhân sinh. Trong cuộc chơi
với chữ, mong anh sẽ dần đi đến chỗ giản dị hơn. Mà vẫn không ngừng
mới mẻ”. Tuy mới mẻ, bàng hoàng như vậy, tôi vẫn khẳng định thơ anh là
một dấu tích “ trầm tích văn hóa” của vùng đất cha sinh mẹ đẻ. Nó mộc
mạc mà sáng lóa, giản dị mà gân guốc, lặng lẽ mà ngân vang : “ Tiếng
kêu toang toác trên cành cụt/ Hẳn không là điềm báo/ Sau lũ trời quang
tạnh/Những xác chết ngập bùn bốc mùi/Lũ chuồn chuồn khấy cảnh tầng
không bình sinh ngày mới/ chuột cái nín đẻ bây chừ tìm hang lót ổ/ Xác
giun bẹp dí/Con chim lạc bầy lạc bạn ngày kết đôi chắc phía chân trời/
vụt bay/Đầu non trăng mọc vẫn không là điềm báo” ( Vẫn không là điềm
báo). Có một lần Lê Đức Thịnh nhận xét : “ Đọc thơ Nguyễn Giúp bây chừ
đã hơn đọc thơ HMT, bởi thơ HMT giờ “ khô”, cấu chữ “ tròn trịa” quá”.
Tôi chẳng lấy làm buồn mà nhận ra, chất đau đáu, đau đớn, đau khổ của
cuộc đời đã “tiêm’ tâm hồn tôi cái “ chất độc cỗi cằn, chết chóc”. Thơ
Nguyễn Giúp sinh động ở chỗ quẫy đạp, ở chỗ “ bản lai”, ở chỗ Nguyễn
Giúp đã đánh cược cả đời sống lang bạt với thơ, đã cho thơ máu huyết
máu lệ của đời mình; anh không làm dáng, vặn vẹo câu thơ theo tiết
điệu của cái “bác học” ốm o, nhỏng nhẻo, phỉnh nịnh.  Và Nguyễn Giúp
đã thành công. Thơ Nguyễn Giúp trở thành một tiếng gọi tinh khiết,
hoang dã phía giấc mơ. Trước khi kết thúc bài viết còn nhiều băn khoăn
này, tôi hy vọng bạn đọc nghĩ tôi lắm điều, nhưng thơ Nguyễn Giúp đến
với bạn như một tất yếu của tình cảm thi ca, như mùa xuân của năm mới.
Và hãy cho tôi gìn giữ một ý thơ hết sức riêng tư, nhưng cũng rất
nhiều duyên nợ với  nhà thơ Nguyễn Giúp như vầy :
NGUYỄN GIÚP, THƠ VÀ QUÊ HƯƠNG VÀ TÔI
               Kính tặng nhà thơ Nguyễn Giúp, nhân đọc hai bài thơ Tôi & Sông, Đất
& Tôi của nhà thơ đăng trên văn chương Việt, ngày 26/6/2011.

Nguyễn Giúp viết thơ máu lửa chảy đầy trời
về quê hương “khuôn mặt người quen chảy dài mùa màng”
đẹp như những cô gái màu mỡ phù sa gánh nước tưới rau
khát vọng ngọn núi lửa bao nhiêu năm
chợt nổ tung
hoa lửa mênh mông vòm trời đầy sao
Nguyễn giúp gợi lòng tôi một ánh nhìn viễn tượng trù phú
“lục tung nỗi nhớ nhà lại gặp sắn khoai lận đận”
“bờ kia đồng dế non ngậm gió”
“bờ kêu một thớ trăng vuông”
+
tôi đã cắm ngọn sào ở một bờ trăng lâu quá
tôi đã đẫy giấc với những mùa trăng hây hẩy
và mơ ôm và siết và chi chi rất chi chi… với những cô gái đẹp
mùi da non mùi xương non mùi sườn non mùi đèo non mùi bắp non mùi dưa
non mùi cà non mùi lúa non
mà sao không gặp một giấc mơ
“xuân thì trổ ngực em”
mơ mơ màng màng lãng mạn thi ca
Nguyễn Giúp đã chửi “tôi”
“từng ấy tha phương đành lỗi quê nhà”
+
“Tôi” là chủ ngữ của Nguyễn Giúp đi từ bản ngã đến sông
“có tôi quay về chốn cũ bãi bồi quê cha quê mẹ”
“Tôi” là điểm sáng ban đầu là mũi tên trong cung
“Sông” là vị ngữ là hành trình là mũi tên trên đường bay định mệnh
“Sông” không hề biết trước
“Tôi & Sông” là cuộc ra đi của Nguyễn Giúp
tha phương nợ quê nhà tha phương những cũ kỹ mê ly
“Chiêm Sơn chiều quay khung tơ
anh hùng cọ núi xương khô”
thơ đánh đu trên dây xiếc
thơ phả hơi thăm thẳm kỳ hồ lang bạt
mà quê nhà cố xứ “ bê vàng ngây ngô bú mẹ”
là sơn khê ảo ảnh
+
Nguyễn Giúp thả hồn vào đất
“một lát cuốc chôn nhau thai vào đất
ký thác ngày mẹ tôi đẻ ra tôi”
tôi chợt hiểu ra
đất là mẹ của vũ trụ
đất là mẹ của muôn loài
đất không sinh ra không tự mất đi
đất Quảng Nam mang số phận của Nguyễn Giúp
đất là cuộc sống của Nguyễn Giúp
“mặc cát sỏi níu cây sào cắm phập
tôi vẫy tay thiên di”
+
mật ở đâu trong Nguyễn Giúp mà nguyễn Giúp làm mật quê hương
“tạ lỗi sinh thành cho con đổi giọng
tôi sinh tôi lẫn tránh tôi suốt đời bạt xứ”
ngỡ Nguyễn Giúp là chiếc gương để tôi soi gương mặt mình chòm râu đá bạc
mà Nguyễn Giúp là chiếc gương thật “ thằng giang hồ đầu hói”
“ảo ảnh trong kia cười hô hố”
+
Nguyễn Giúp như một con sóng đổ ập vào tôi
quê hương thân quen mà xa lạ vô cùng
“ vườn nhà phân heo phân bò buổi giêng hai chưa ngậm”
Nguyễn giúp đứng như trời trồng ở đâu đó quán cóc đìu hiu quán gió đìu
hiu quán ngủ đìu hiu
Nguyễn Giúp khóc hay cười ở quê nhà
 mái đình rêu câu hát nương dâu
Nguyễn giúp chửi “tôi” là đồ gặm nhấm
tôi rất đau Nguyễn Giúp đau nghìn lần
“ ngập ngụa nắng cây cầu dang đôi chân hạn hán”

Huỳnh Minh Tâm
GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc, Quảng Nam
ĐT 0510 3865898tamdailoc@gmail.comtamdailoc.vnweblogs.com

thơ Nguyễn Hải Triều

tamdailoc 28 December, 2011 21:24 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

BÀI THƠ TÌNH THÁNG CHẠP

                                                                                         Nguyễn Hải Triều

 

 

Sợi mưa quấn chặt bước chân em ra chợ

Bùn đất sẽ phù sinh cát bụi phong trần

Những vũng nước nhập nhòe chiêm bao ánh mặt trời

Có khi mặt trời đã chết?

 

Người đàn bà bồng bế lời ru bên xóm nhỏ

Khúc thức không đầu không cuối tràn lan

Đứa trẻ khóc. Và nỗi buồn câu ầu ơ lạc lỏng!

Em cười chi khi gió tạt phía sau vườn?

 

Người đếm khó nhọc áo cơm toan tính

Không nghỉ ngơi cứ đi dọc triền bãi mé sông

Giấc mơ về giọt nước chảy ra từ hốc mắt đông chí

Thành triệu sương mai ủ mầm lá trên đồng…

 

Tôi gói cơn lạnh co rút vào cổ áo ấm

Mắc nợ lời hẹn đồi sim nhiều tháng trước sang mùa

Mắc nợ em tiếng chim con suối trong rừng xưa mẩy gió

Cánh hoa tím vàng hóa thân hương sắc tình yêu

 

Tháng Chạp đi qua những buổi chiều

Những ban mai em mắc câu thơ tình trên táng lá

Tôi viễn vọng tôi hư ảnh tôi nỗi buồn không lời

Giữa bề bộn phù du tăm cá mù khơi!

 

Con đường lầy lội sẽ vàng lên màu nắng

Em về chưa tôi đợi gió xuân sang?

Sẽ thương nhớ sớm mai

Sẽ chiều lên bảng lảng

Chờ em qua đây!

                             

                              Tháng Chạp câu cho em

Tình tôi như bát nước đầy!

 

                                                      Cuối đông 2011


26/12

tamdailoc 26 December, 2011 10:28 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

NHỮNG NGỌN GIÓ

 

Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc, Quảng Nam

ĐT 0510 3865898tamdailoc@gmail.comtamdailoc.vnweblogs.com

cho tôi chạm vào mưa móc hồ đầy vòm cây lặng im bóng tối

cho tôi ve vuốt nhánh cành non tơ ánh sáng màu má em hồng hoa rực rỡ

cho tôi nỉ non bãi bờ sông nước phù sa dưa cà tím ngát

cho tôi chết cùng hoa rụng phù du phù ảo cánh bướm tắt ngang đường sinh quyết

+

ôi vòm trời mùa xuân những đường cong của dáng mây

rịn ra những dòng nước bất tử bất sinh

đôi mắt của người cao sâu thăm thẳm

trúc bạch lay ơn thược dược ruộng đất cờ lau chìa vôi bánh tét

+

tôi nhảy múa cùng người tự do ngữ điệu lời nói thơ trong thơ

hay người nhảy múa cùng tôi miên man bất tận lời trong lời

hay không cùng ai nhảy múa

chỉ có sự nhảy múa đú đởn  đười ươi bạch vân am

+

vào đường hoài cảm mê muội

ngờm ngợp những ngọn gió khuya bàng hoàng những cơn gió sớm

cho tôi thơm nức sen hồng sực mùi ngô khoai

cho tôi bập bẹ tiếng lá non lảnh lót tiếng chào mào

+

ngủ cùng em thức cùng em

lạnh cùng em nóng cùng em

ôi vòm trời mùa xuân những đường thẳng dáng cau

búp chuối dâng người thanh khiết

 

Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc, Quảng Nam

ĐT 0510 3865898tamdailoc@gmail.comtamdailoc.vnweblogs.com


thơ 22/12

tamdailoc 22 December, 2011 17:29 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

ĐỈNH CAO VÀ VỰC SÂU

 

với lòng từ bi

người cho tôi

ánh nhìn dòng suối mùa xuân

về cuộc sống bất trắc

+

tôi đã nhìn cuộc sống

đôi mắt

của loài sói hoang

+

với đại trí

người cho tôi

con đường leo lên đỉnh núi

+

trí tưởng tượng phong phú huyền diệu

đôi chân trần

tôi lội khắp vực sâu

BÀI THƠ CHÚ VỊT BẦU

 

   “ đưa tay ta vẫy ngoài vô tận”

                                    Phạm Hầu

 

Hãy trả cho tôi chú vịt bầu

Chú vịt bầu lông xanh

Chú vịt bầu mỏ đỏ

+

Sao không ai lên tiếng

Sao không ai giữ giùm

Chú vịt bầu thưở tôi mười tuổi

+

Hãy trả lại tôi chú vịt bầu

Chú vịt bầu lông xanh

Chú vịt bầu mỏ đỏ

+

Trên trang giấy trắng tinh

Tôi đã vẽ tôi đã tô

Tình yêu non nớt chiếc răng sún

+

Bây giờ tôi chớm năm mươi

Chú vịt bầu không còn trẻ nữa

+

Chú vịt bầu lông xanh

Có còn xanh trong hồ biếc

+

Chú vịt bầu mỏ đỏ

Có còn đỏ trong hồ xanh

+

Bốn mươi năm tôi tô sương khói

Hỏi người trả lại chút khói sương

 

 


12/2011thơ tâm

tamdailoc 20 December, 2011 07:47 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

TẤM ÁO TỐI TĂM

 

cuộc đời tôi được giấu

vài ba tấm áo

+

ngăn ánh sáng

những ngọn gió đêm

tiếng ngân nga của bầy dế

+

mở các giác quan

trong ngôi nhà bịt bùng bóng tối

+

mở cơ thể

với tâm tưởng của cái chết

+

cuộc đời tôi được giấu

vài ba tấm áo

+

giấc mơ chú rùa

trong lớp vỏ cứng

+

đến ngày lột xác

run rẩy

non tơ


thơ đăng trên tạp chí đất quảng

tamdailoc 15 December, 2011 08:28 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

THƠ Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam

ĐT 0510 3865898

tamdailoc.vnweblogs.com

tamdailoc@gmail.com

 

TIN VÀO CHÍNH MÌNH

 

ở một nơi nào kia không gian mùa thu

nỗi đau đớn khốn cùng

 

điềm tĩnh và đức hạnh

lùi xa những căn nhà cũ nát

lùi xa nơi mắt mẹ mờ đục

 

mẹ ơi !

đã tàn rụi thời khắc nào cánh hoa mùa xuân

con đã ngủ đâu đó vật vờ 50 năm

 

thực ra nhà thơ

không cần lựa chọn

 

những cám dỗ và lừa gạt

những nơi ồn ả và yên tĩnh

thực ra nhà thơ

không cần lựa chọn

 

ngỡ sứ mệnh, nào đâu

vẫn nở giữa nỗi đau cố xứ

một bông hoa bé dịu

 

thực ra nhà thơ

không cần lựa chọn

 

THƠ Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam

ĐT 0510 3865898

tamdailoc.vnweblogs.com

 

 

 

 

 

 

 

 

THƠ Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam

ĐT 0510 3865898

tamdailoc.vnweblogs.com

tamdailoc@gmail.com

 

TẠI SAO PHẢI SỐNG

 

vốn dĩ cuộc sống ở bên ngoài khu vườn

hay bên trong thân thể

 

vốn dĩ cuộc sống tháng mười mưa phùn ướt lạnh

                     tấm thân gầy gò của mẹ

hay em đang mơ hoa nở xanh căn phòng

 

im lặng biến chuyển

im lặng cánh chim mùa xuân treo vách núi

im lặng con chữ chạy sột soạt trên trang giấy trắng

 

thật khó khăn xiết bao

để đi đến đoạn cuối

nỗi đau đã được báo trước

 

chậm rãi và hy vọng

mà nào hy vọng điều gì

 

 

THƠ Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam

ĐT 0510 3865898

tamdailoc.vnweblogs.com

tamdailoc@gmail.com


tia chớp

tamdailoc 05 December, 2011 13:46 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

TIA CHỚP VÀ BÌNH RƯỢU

          Đọc Hành trình tâm linh siêu việt  của

        Đức pháp Vương Gyalwang Drukpa Đời thứ XII

Khúc I

 

tôi đọc vài ba câu chuyện vui

về đôi điều vớ vẩn

Hành trình tâm linh siêu việt

của  Đức pháp Vương Gyalwang Drukpa Đời thứ XII

+

cuộc sống như tia chớp

hoặc

một bình rượu đầy

+

hóm hỉnh mỉa mai mơn trớn

hoặc tất thảy gộp lại

tình yêu thấm đẫm trong lời

+

chúng ta vẫn còn cách xa

những giấc mơ trần thế

 

khúc II

 

cỏ dại và hoa hồng

đang nở tiết xuân

những song cửa ánh lên

vẻ cô độc căn phòng

+

trong suốt những câu thơ

ngọn lửa đêm giá lạnh

như điềm báo cái chết

dịu dàng tỏa hương

 

khúc III

 

người bán hoa dạo

không nhìn thấy

đôi mắt tôi

+

cuộc sống an vui giả tạo

chớp hai ngôi sao băng

 

khúc IV

 

tỉnh thức

tỉnh thác

tỉnh tại

tỉnh loạn

vẻ quyến rũ

từ ngữ


hòn than

tamdailoc 01 December, 2011 08:26 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

HÒN THAN NHÓM LỬA

   Huỳnh Minh TâmGV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc,

Quảng NamĐT 05103865898tamdailoc@gmail.comtamdailoc.vnweblogs.com

 

 Trong ngôi nhà ẩm ướt mùa đông không một hòn than nhóm lửa

Dường chúng ta đã chết từ lâu

Không trò chuyện không quá khứ

Như lũ chuột chạy từ ngóc này qua ngách khác

+

Va vào bốn  bức tường dựng đứng mốc meo

Mùi thối rác rưởi mùi phân dơi mùi dán

Những cuộc võ mồm đã hạ nhiệt những bức rèm hạ xuống

Lần dò về giường ngủ tìm hơi ấm tháng năm

+

Xa nỗi chộn rộn ồn ào lại chuyển qua một cái chợ khác

Của tâm tưởng và lo sợ

Của những ngôi sao đêm sợ ánh ngày rạng rỡ

Ăn chậm như trước cuộc chia ly

+

Bóng tối ngủ yên trên đôi bàn tay

Cỏ thơm cũng đã ngủ yên trên đôi bàn tay chưa một lần gieo hạt

Dường chúng ta đã chết từ lâu

Dòng sông vẫn trôi qua khung cửa

+

Nhớ sao búp chuối sứ vài giọt sương

Lấp lánh trên chiếc lá năm nào

Tất thảy vụn vặt bừng sáng lên như chiếc lò sưởi

Tiếng dế ngân nga giữa vĩnh cửu mơ hồ

 

 

Huỳnh Minh TâmGV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng NamĐT 0510

3865898tamdailoc@gmail.comtamdailoc.vnweblogs.com


những chiếc

tamdailoc 29 November, 2011 13:43 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

NHỮNG CHIẾC LÁ MỞ

 Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam.

ĐT 0510 3865898

 

cây bàng trước nhà tôi

những chiếc lá mở

ra nhiều ngăn cửa

+

ngỡ tôi có thể nhìn xuyên thấu

cuộc đời những người thân xa quê hương

 khổ xe nhỏ chạy ì ạch

+

những người lang bạt thân cô thế cô

ở đâu đó vất vưởng

ngủ trong chiếc lều tạm

+

làm sao tôi có thể

nhìn xuyên thấu thấm đẫm

cái màu lục nhạt bụi bám

+

những chấn song tôi bám vào

tôi đu đưa tôi vấp ngã

tôi nhìn xa xôi những cơn đau đớn

+

ngăn cửa kia tươi xanh mùa xuân

lá bàng tuổi thơ tiếng còi tàu hun hút

+

ngăn cửa này mùa đông lá rụng

nước đẫm chấn song

+

những cánh chim bay về

vài hạt đỗ rơi ra

những chiếc lá mở

 

 Huỳnh Minh Tâm


1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12  Sau»
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12  Sau»

Powered by Vnweblogs
© 2007 - Design by Omar Romero (all rights reserved)