tho ca

By Huynh Minh Tam

Huỳnh Minh Tâm
GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam

DT 0122 306 8721

 

THƠ CA VÀ NHỮNG ĐIỀU TỆ HẠI

 

hỡi những kẻ giàu sang quyền quí

sao người không chia cùng ta những viên gạch lót sàn lấp lánh ngôn ngữ

của kẻ xu nịnh ba hoa

tiếng gáy con dế than ngày tuổi thơ đánh trận

+

đi đến cùng đường

trơ vơ trên đỉnh núi sương lạnh

báo hiệu cái chết các tiết tấu, ngữ điệu, lời nói, lời không lời, lời có lời

báo hiệu sự khốn cùng cằn cỗi các gốc rễ

+

trên triền dốc thoai thoải gặp vài bác nông dân đang ngắm trời

một chiếc ráng xanh ráng đỏ ráng hồng gợi bao lo toan về mùa màng

hay sẽ trúng to

những giấc mơ tốt đẹp

+

vinh danh nhà thơ

và những điều tệ hại

đôi khi lẫn lộn cát vàng trong cuộc sống

đôi khi như một chiếc “ móc”*

+

móc có móc

móc không móc

không móc có móc

không móc không móc

+

vài trò chơi chữ sành điệu hoặc lạc lõng

vài giây phút sống dễ dãi với chính mình

vài sự trôi nổi

vài cuộc nổi chìm

+

một mắt nhắm

một mắt mở

hư danh và hám danh

sao người không chia cùng ta vài viên gạch ngôn ngữ lấp lánh

 

Huỳnh Minh Tâm
GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đạu Lộc, Quảng Nam

More...

khuc ca

By Huynh Minh Tam

TƯƠNG TÁC GIỮA TÁC GIẢ VÀ ĐỘC GIẢ

 

Dẫu tôi viết bằng ngôn ngữ giản dị của thi ca

Hoặc dạt dào cảm xúc của tản văn, lý trí và khô đặc của phê bình

Tất thảy những sản phẩm ấy

Cũng là giọng nói của tôi cất lên từ đam mê, khát vọng, khổ đau và nỗi sợ hãi

 

Chẳng biết bạn sẽ đọc những con chữ của tôi dưới ánh sáng vĩ đại nào

Nếp nhăn vầng trán của bạn có co dãn theo trí tưởng tượng mông lung

Hoặc bạn vứt các con chữ ở một xó xỉnh, trong sọt rác

Bạn nghĩ những điều kia không phải sự thật, điều nọ là hư cấu, điều ấy là phàm phu tục tử

 

Quyền lựa chọn viết, quyền lựa chọn đọc của chúng ta

Đôi khi mơ hồ, huyễn hoặc hoặc chân lý cụ thể

Là cái đẹp, sự ưu ái của tạo hóa

Vì cái riêng và cái chung

Vì sự khác biệt những con sóng trên đại dương

 

Sự kết hợp hoặc chia ly

Nỗi sợ hãi và lòng dũng cảm nhìn cái chết

Gớm ghiếc, sự thật hoặc thân thiết như ông bà cha mẹ chúng ta nằm ngủ

Những con chữ trườn mình qua vực thẳm, đôi mắt bạn ngôi sao treo trên đỉnh núi

 

Chẳng có khế ước nào giữa cây xanh và ánh sáng

Bão chữ, những mái nhà xiêu vẹo, cột cao thế gãy nhào, nỗi hoảng sợ về những điều mới mẻ

Tình yêu giữa chúng ta với thi ca là có thật

Như giữa chúng ta và thi ca có thật nỗi sợ hãi và cái chết

 

                          Huỳnh Minh Tâm

 

 

BÀI THƠ CUỘC SỐNG

 

Trong quá khứ lâu xa những ngọn gió cho tôi sức mạnh ba tháng đông dài

Tổ tiên cho tôi vòng nguyệt quế cuộc sống giản dị và giọng nói đất đai quê nhà không bị bóp méo

Dòng sông quê ngoại tắm gội tuổi thơ cho tôi vẻ dịu dàng bình yên tổ chim treo đầu ngọn tre nhánh ổi

Ánh nắng tháng ba mở tâm hồn tôi giấc mơ hoa hồng cuộc sống và sự chết.

 

Tôi cầu nguyện cho tôi cho những người thân yêu gương mặt trăng rằm

Trên con đường số phận bớt âu lo trắc trở về đồng tiền bát gạo

Bếp lửa reo vui bánh tét bánh rò những hạt nếp dẻo thơm nở bung trong lò sấy

Chuẩn bị một nguồn vui nguồn vui vẫn hiện diện nơi đây.

 

Và tôi chợt nghĩ

Sao lòng tôi hạn hẹp như căn phòng tối tăm

Như dòng suối đến mùa khô hạn trơ  những sỏi sạn gốc rễ tua tủa.

 

Sao tôi không cầu nguyện những người không cùng tôi đi trên một chuyến đò mùa xuân

Qua bãi dâu xanh mơ hồ tiếng nói của loài sâu róm

Những người nét chữ thẳng thớm còn tôi nghệch ngoạc như rồng rắn

Sao không thể cùng ngồi trên một trang giấy xếp vài lá cỏ

 

Những người tôi đã từng giẫm phải đôi bàn chân và họ đã không nhíu mày

Hoặc có người đã giẫm lại đôi bàn chân tôi tươm máu

Những đôi chân  sẽ đi về đâu ánh mắt và nụ cười của tôi và bạn sẽ đi về đâu

Những lời cầu nguyện của tôi sẽ đi về đâu.

 

Tôi nhớ điều này và ghi lại:

“Quảng Đông Lữ Khâm tiên thắng Bắc Kinh Tưởng Xuyên

Ngày 25 tháng năm 2010 tại Hợp Phì

Bình chú Đặc cấp Đại sư Triệu Hâm Hâm

Tạp chí Tượng kỳ nghiên cứu số 3 năm 2010

Trung pháo trực hoành xe đối bình phong mã lưỡng đầu xà

Đây là ván đầu ở vòng 8 bên bảng nam giải đại hội thể dục thể thao trung Quốc lần thứ 4 năm 2010. Trước đó thì Tưởng Xuyên với ưu thế hơn hai điểm xếp trên Lữ Khâm, trong ván này Tưởng Xuyên thiếu hiệp chỉ cần hòa là rất nhiều khả năng sẽ giành được chức vô địch.

1.P2-5 M8.7  2. M2.3 X9-8  3. X1-2 B7.1  4.X2.6 M2.3  5. M8.7 B3.1  6. X9.1 S4.5

Đen lên sĩ là cách chơi ít gặp, bỏ đi cách chơi hay gặp nhất là P2.1 và cách chơi lưu hành gần đây là T3.5, hẳn là bên đen tâm đắc đối với trận này nhằm đạt được hiệu quả gây bát ngờ từ đó giành thắng lợi.

7.X9-6 M7.6

Lên mã tương đối tích cực, ngoài ra còn cách chơi T3.5

8.B5.1 B7.1  9.X2-4 M6.7  10. M3.5 M7.5

Ăn pháo trước là nhằm tranh nước tiên thủ P8-7 công tượng, ngoài ra còn có cách chơi trực tiếp P8-7, Trắng M5.3, Đen M7/5, Trắng X4-2, Đen X8.2, hai bên hình thành công thủ khác

11. P8-5 P8-7  12. M5.3 P7.7  13. S4.5 X8.9  14. X4-2 X8-9

15. M3/2 X9-8  16. M2.3 X8-9

Tới đây hình thành một cục cờ có nhiều tranh cãi, hai nước của Đen đều tồn tại hành vi rút chiếu ăn quân vì vậy coi là lưỡng tróc không có vấn đề. Mấu chốt nằm ở chôc Trắng M2.3 đổi xe liệu có thể tính là bắt quân, tác giả nhớ là trong các giải đấu trước kia từng xuất hiện ví dụ tương tự, kết quả xử là trường tróc phải đổi nước đi, tn rằng một người tinh thông binh pháp  như Đại sư Tưởng Xuyên không thể không biết, Tưởng Xuyên đã dám chơi như vậy hẳn là phải có thủ đoạn tiếp theo.

17. M3/2 X9-8  18. M2.3 X8-9  19. M3/2 P2.1

Sau này khi tra cứu trên mạng internet, nước cờ này trên mạng đã xuất hiện từ lâu, quả nhiên là đen đã có sự chuẩn bị sẵn

20. M2/1 P2-8  21. M1.2 P7/7  22. M7.5...

Trải qua một cuộc đổi quân, Trắng tuy khuyết tượng nhưng quân lực chiếm vị  cực hay, chiếm chủ động.

22....P8.3  25. X6.3 P7.2  26. B6.1 P8/3.

Như trận thế, Đen thoái pháo bắt tôt, có phần là giúp cho trắng. Lúc này nên đổi thành M3.2 phục nước tiếp theo B3.1 tiếp theo Trắng nếu M5.4 Đen có thể P8/2 công mã. Lại nếu P5.4 ăn tốt, Đen có thể B3.1, Trắng X6-7 Đen X4.3 Đen thỏa mãn.

  1. M5.4 B5.1  28. M2.4 P8.6

Do trước đó Đen thoái pháo yếu dẫn tới trạng thái tâm lý trong chốc lát trở nên không tốt, xung tốt càng dễ bị đối phương lợi dụng, nước cờ không có ý nghĩa gì cả, tới đây phòng tuyến của đen đã tan hoang, bại trận đã định.

29.Tg5-4 M3.2

Đen trong thế tuyệt vọng lựa chọn cách chơi một mất một còn, nhưng lúc này cục diện đã trở thành sân khấu cho mình trắng biễu diễn rồi.

30.Mt.5...

Cách chơi nhập cuộc rất dứt khoát

30...P7.5  31. Tg4.1 T7.5 32. M4.5 P7/8 33. M5.3 P7-6  34. M3.4 B3.1  35. X6-7 X4.3 36. X7.5 X4/3  37. X7/4...

Lúc này trắng đã bỏ qua  nước thắng nhanh hơn, tức là chơi P5-3 ! Đen T5.7 Trắng P3-2 thắng

37. ...M2.1  38. M4/3 X4.3  39. M3.5 P8-3  40. X7-4

Trắng thắng. Trong ván này màn biểu diễn của trắng gần như là hoàn mỹ, cách chơi nhập cuộc nhanh gọn đẹp mắt khiến cho người ta vô cùng thích thú. Điều quan trọng hơn là ý nghĩa của ván cờ này, Lữ Khâm nhờ chiến thắng này, cuối cùng đã đoạt được chức quán quân giải Đại hội thể dục thể thao toàn quốc lần thứ tư.

                                Bình Trà dịch”

             (Tạp chí Người chơi cờ, tháng 9/2010).

 

Mỗi người được sinh ra trên chiếc nôi của họ có niềm vui thú riêng và cái chết riêng

Nơi tâm hồn họ cất giấu những kỷ niệm và nhiều âu lo

Tôi có khác gì đâu  những bí mật của cuộc đời tôi có khác gì đâu

Những bài thơ của tôi  vứt vào sọt rác, tôi nhặt lại và có niềm an ủi lớn

 

Vào một thời khắc nào đó của ngày trong năm

            Nhưng tốt nhất đẹp nhất có lẽ

             Vào một buổi sáng

            Của mùa xuân

            Anh gánh hoa ra chợ

            Mọi người xúm xít vòng quanh rạng rỡ

            Người thứ nhất bảo : rau anh thơm quá !

            Người thứ hai bảo : rau anh sạch quá !

            Người thứ ba bảo : rau anh xanh quá !

            Người thứ tư bảo : rau anh non quá !

            Người thứ năm bảo : rau anh mềm quá !

            Người thứ sáu bảo : rau anh ngọt quá !

            Người thứ bảy bảo : rau anh mập quá !

            Người thứ tám bảo : rau anh dài quá !

            Người thứ chín bảo : rau anh rẻ quá !

             Rồi mọi người bỏ đi

            Chỉ còn anh

            Và gánh hoa

            Có thể vào một thời khắc nào đó của ngày trong năm

Nhưng tốt nhất đẹp nhất có lẽ

Vào buổi trưa hoặc buổi chiều

Của mùa hè hoặc mùa thu

Anh gánh hoa ra chợ

Và mọi thứ sẽ khác.

             

            Huỳnh Minh Tâm

           GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam

           

 

NGUYÊN QUÁN CON NGƯỜI

 

Tiếng gọi cất lên từ thẳm sâu gia tài bộ tộc

Ông bà cha mẹ tôi xương cốt những người đã rời xa

                                          đời sống trần tục

Quê nhà tôi đâu những ngày mưa dầm những đêm lũ quét

 

Máu mủ tôi từ đâu sinh ra ánh mắt tôi ai tạo dựng

Cái mũi tôi sao ngủi được mùi hăng nồng của cỏ gú

                      cỏ mật cỏ lác cỏ chỉ cỏ kim

Cái lưỡi sao nhấm được vị chua của chanh vị ngọt của quít

 

Trí não tôi ai cấy trồng những suy nghĩ đần độn hoặc

                                    mơ tưởng viễn vông

Giọng nói  sao đặc sệt giọng Quảng (nam-nôm) nhà quê

                          trùng điệp núi non heo rừng bìm bịp chồn

                                                              cáo và chú gà núi

 

Tôi đi tìm nguyên quán

Nguyên quán mờ xa

 

Những người chết không trả lời mờ mịt đường về

Những người sống không trả lời vũ điệu của đồng tiền

                                                       và nước mắt

 

Những người bạn kỳ hồ bỏ quê đi làm ăn tứ xứ

Ngày về

Gương mặt sực dầu mỡ đôi bàn tay giá lạnh

Chỉ giọng nói vẫn đặc sệt thổ âm

 

 

Vài người thân ngày về

Mang theo một chai rượu trắng một bầu thơ xanh

Đã cùng tôi ma ám trên con đường gánh gồng chữ nghĩa và

       huênh hoang về vẻ đẹp của trái bòn bon

Ăn một bát mì cá tràu như đã trả xong món nợ quê nhà đất còn

           lưu giữ buồng nhau máu rốn

 

Trên  cánh đồng mẹ tôi đã cấy trồng tôi cũng đã từng gắt hái

Và những đêm tôi miên man nằm nghe tiếng dế tuổi thơ

Đôi khi xa lạ xiết bao gần gũi xiết bao

 

Tiếng gọi cất lên từ thẳm sâu quá khứ những cuộc gặp mặt

                                            những lần ly tán

dến tương lai những ngọn gió chưa sinh ra và những

                                       ngọn gió đã chêt đi

 

 

 

           Huỳnh Minh Tâm

          GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam

          ĐT: 0510 3865898

          

KHÚC CA ĐẤT VÀ NGƯỜI

 

 

Từng ngày từng ngày đất gần gụi tôi đến thế

Cát bụi chạm vào mắt tôi chạm vào tóc tôi

Con đường ngoằn ngoèo dấu chỉ tay

Khi đêm xuống mẹ tôi ngắm trăng tóc bạc

+

Đất gọi tôi chậm chạp qua vườn cà trăng bay lấp loáng

Qua vườn cải um tùm ngủ im lìm

Hay cải đang mơ chậu rau thơm những ngày giáp tết

Em lại về hoa lửa nở lanh canh

+

Tôi với đất là bạn thân thuở trước sao

Đất dựng hình hài tôi sao chú dế mun nào

          trong vạt lang xanh tuổi nhỏ

đất dựng tâm trí tôi giấc mơ của tôi

đôi bàn chân trần chạy thu thơ thơ hè nức nở

+

Gương mặt tôi chạy đông lá bay trời sao chi chít

Xiết bao tim lạnh hồi hộp ngóng chờ hoa nở dại

Đất trắng một vùng hoa dại hoa mơ một vườn chuối

          gốc ổi nhà ngoại khế vàng đáy mắt

tôi là chú chim chào mào lấm lét quả thơm

+

Đất là quê hương là quê nhà ngọn đèn đầu giường

          chén cơm và quả trứng

đất không tự sinh không tự mất dằng dặc đời người

tôi là cây xanh của đất đai vô tận

chỗng ngược lên trời hót rụng xuống vô biên.

 

       Huỳnh Minh Tâm

      GV trường Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam

      ĐT: 0510 3865898

      tamdailoc@gmail.com

 

More...

đối thoại với tâm

By Huynh Minh Tam

Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc, Quảng Nam

ĐT 0510 3865898tamdailoc@gmail.comtamdailoc.vnweblogs.com

 

ĐỐI THOẠI VỚI TÂM III

(  trích Trường ca I )

Sân khấu cuộc đời đã mở

Anh không thể đứng mãi trong hai cánh gà che khuất

Người xen ngóng mắt chờ

Anh phải bước ra, làm một thằng hề cũng được

Thằng hề thông minh, sống bằng cuộc đời của nó

Sống bằng cái đầu và trái tim mẹ nó nặn ra

Cha nó nhét cho nó cung tên và âm nhạc

Thượng Đế tạo ra thân  hình dị dạng

Thằng hề buồn vì nỗi bất hạnh cuộc đời

Thằng hề vui vì sự tự do đơn độc

Tiếng nói của nó là tiếng nói khổ đau của những người đau khổ

Và tiếng nói hạnh phúc của những bậc tiên tri

Tiếng nói mỉa mai của những tên châm chọc

Tiếng nói ngọt ngào của những chàng si tình bộc tuệch

Thàng hề bảo : nó từ đất sinh ra

Và đi về với đất

Sống cuộc đời buồn bã nhất

Và sung sướng nhất trên thế gian này

Nó là người rách rưới cuối cùng của thế giới cỏn con đói rách

Và là người giàu sang  cuối cùng của thế giới đẹp đẽ tình yêu

Anh làm gì với cuộc đời ngắn ngủi của anh ?

Và thấy gì sự ngắn ngủi người khác ?

Khi anh là thằng hề mang cái bị hành khất

Vừa đi, vừa hát nghêu ngao, vừa chửi đổng mọi thứ

Từ những thứ thiêng liêng đến những thứ cặn bả

Từ những thứ giả tạo đến sự thật

Từ những đắng cay đến bao ngào ngọt

Anh là tâm, là cái tâm chua chát, là vết sẹo

Là cái điểm nhỏ xíu, đen đủi để tìm tọa độ các điểm của vòng tròn

Là con ngươi của đôi mắt

Qua cái tâm

Qua các trò hề bất tử

Qua các câu trả lời rất đúng ngay lúc ấy

Và bị lật đi lật lại ngay sau đó

Vì cái tâm được chuyển dịch theo chân lý

Và chân lý ở chỗ khó nắm bắt.

 

Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc, Quảng Nam

ĐT 0510 3865898tamdailoc@gmail.comtamdailoc.vnweblogs.com

 

Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc, Quảng Nam

ĐT 0510 3865898tamdailoc@gmail.comtamdailoc.vnweblogs.com

 

ĐỐI THOẠI VỚI TÂM III

(  trích Trường ca I )

Sân khấu cuộc đời đã mở

Anh không thể đứng mãi trong hai cánh gà che khuất

Người xen ngóng mắt chờ

Anh phải bước ra, làm một thằng hề cũng được

Thằng hề thông minh, sống bằng cuộc đời của nó

Sống bằng cái đầu và trái tim mẹ nó nặn ra

Cha nó nhét cho nó cung tên và âm nhạc

Thượng Đế tạo ra thân  hình dị dạng

Thằng hề buồn vì nỗi bất hạnh cuộc đời

Thằng hề vui vì sự tự do đơn độc

Tiếng nói của nó là tiếng nói khổ đau của những người đau khổ

Và tiếng nói hạnh phúc của những bậc tiên tri

Tiếng nói mỉa mai của những tên châm chọc

Tiếng nói ngọt ngào của những chàng si tình bộc tuệch

Thàng hề bảo : nó từ đất sinh ra

Và đi về với đất

Sống cuộc đời buồn bã nhất

Và sung sướng nhất trên thế gian này

Nó là người rách rưới cuối cùng của thế giới cỏn con đói rách

Và là người giàu sang  cuối cùng của thế giới đẹp đẽ tình yêu

Anh làm gì với cuộc đời ngắn ngủi của anh ?

Và thấy gì sự ngắn ngủi người khác ?

Khi anh là thằng hề mang cái bị hành khất

Vừa đi, vừa hát nghêu ngao, vừa chửi đổng mọi thứ

Từ những thứ thiêng liêng đến những thứ cặn bả

Từ những thứ giả tạo đến sự thật

Từ những đắng cay đến bao ngào ngọt

Anh là tâm, là cái tâm chua chát, là vết sẹo

Là cái điểm nhỏ xíu, đen đủi để tìm tọa độ các điểm của vòng tròn

Là con ngươi của đôi mắt

Qua cái tâm

Qua các trò hề bất tử

Qua các câu trả lời rất đúng ngay lúc ấy

Và bị lật đi lật lại ngay sau đó

Vì cái tâm được chuyển dịch theo chân lý

Và chân lý ở chỗ khó nắm bắt.

 

Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc, Quảng Nam

ĐT 0510 3865898tamdailoc@gmail.comtamdailoc.vnweblogs.com

 

Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc, Quảng Nam

ĐT 0510 3865898tamdailoc@gmail.comtamdailoc.vnweblogs.com

 

ĐỐI THOẠI VỚI TÂM III

(  trích Trường ca I )

Sân khấu cuộc đời đã mở

Anh không thể đứng mãi trong hai cánh gà che khuất

Người xen ngóng mắt chờ

Anh phải bước ra, làm một thằng hề cũng được

Thằng hề thông minh, sống bằng cuộc đời của nó

Sống bằng cái đầu và trái tim mẹ nó nặn ra

Cha nó nhét cho nó cung tên và âm nhạc

Thượng Đế tạo ra thân  hình dị dạng

Thằng hề buồn vì nỗi bất hạnh cuộc đời

Thằng hề vui vì sự tự do đơn độc

Tiếng nói của nó là tiếng nói khổ đau của những người đau khổ

Và tiếng nói hạnh phúc của những bậc tiên tri

Tiếng nói mỉa mai của những tên châm chọc

Tiếng nói ngọt ngào của những chàng si tình bộc tuệch

Thàng hề bảo : nó từ đất sinh ra

Và đi về với đất

Sống cuộc đời buồn bã nhất

Và sung sướng nhất trên thế gian này

Nó là người rách rưới cuối cùng của thế giới cỏn con đói rách

Và là người giàu sang  cuối cùng của thế giới đẹp đẽ tình yêu

Anh làm gì với cuộc đời ngắn ngủi của anh ?

Và thấy gì sự ngắn ngủi người khác ?

Khi anh là thằng hề mang cái bị hành khất

Vừa đi, vừa hát nghêu ngao, vừa chửi đổng mọi thứ

Từ những thứ thiêng liêng đến những thứ cặn bả

Từ những thứ giả tạo đến sự thật

Từ những đắng cay đến bao ngào ngọt

Anh là tâm, là cái tâm chua chát, là vết sẹo

Là cái điểm nhỏ xíu, đen đủi để tìm tọa độ các điểm của vòng tròn

Là con ngươi của đôi mắt

Qua cái tâm

Qua các trò hề bất tử

Qua các câu trả lời rất đúng ngay lúc ấy

Và bị lật đi lật lại ngay sau đó

Vì cái tâm được chuyển dịch theo chân lý

Và chân lý ở chỗ khó nắm bắt.

 

Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc, Quảng Nam

ĐT 0510 3865898tamdailoc@gmail.comtamdailoc.vnweblogs.com

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

More...

đối thoại

By Huynh Minh Tam

trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam

 

ĐỐI THOẠI VỚI TÂM 1

( trích từ trường ca I)

anh từ đâu đến thế giới cực khổ này ?

mang bao nhiêu lời ca, tiếng đàn và ngọn lửa ?

những hành trang cần thiết nhất của con người

ngang bằng với sự tự do vì ngay trong chính nó

không còn nô lệ-thứ hàng dễ xa xỉ

anh muốn làm con người bình thường

có rất nhiều phẩm chất tốt đẹp

đó là điều hướng tới, đó là tương lai

và khắc đậm những điều lừa lọc

cần cố gắng gọt rửa ?

hay anh muốn biến thành quỷ dữ

có bộ mặt của người chết trôi, trắng bệch

và trái tim đao phủ

để mọi người nguyền rủa

và người ta nguyền rủa ở mọi thời đại ?

hay anh sẽ làm thần thánh

được tụng niệm vĩnh cửu

về tấm lòng trong sáng và dịu hiền

về đức hy sinh và lòng dũng cảm

khi ấy sự mất đi của anh

cũng ngang bằng với sự sinh ra cao quí ?

+

anh đi đâu trên thế giới cực khổ này

mang bao nhiêu vết thương của những lần chiến đấu ?

từ những đêm đen của những thế kỷ đen tối

đến những đêm đen của những thế kỷ ánh sáng

bước vào căn nhà mê hoặc và bước ra

bước vào những cuộc đời hư vô và bước ra

hình của anh là khói

tiếng của anh là tiếng rơi của nắng

anh có ý nghĩa ở trong anh và ngược lại

trong anh lấy anh làm ý nghĩa

niềm hạnh phúc dù vĩ đại nhất tưởng như phù phiếm

vì nó sẽ đi qua và đi qua rất nhanh, gấp gáp

như sự săn đuổi và sự săn đuổi là nỗi khổ

không phải là người lương thiện

ngọn lửa của anh kêu gọi bao nhiêu người bay lên

lời ca của anh đem lại bao nhiêu tình yêu

tiếng đàn của anh ru say bao nhiêu giấc ngủ ?

Huỳnh Minh Tâm
GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam

 

More...

bai ca gieo hat

By Huynh Minh Tam

BÀI CA GIEO HẠT

 

tôi đã lựa chọn tấm áo

nồng nã mồ hôi

được treo trên cán cày cán bút

dãi nắng dầm sương những mùa cấy trồng những mùa gặt hái

dầm cả giấc mơ của mẹ tôi

hạt thóc vàng tròn mẩy

 

tôi đã lựa chọn con đường

lên những đỉnh núi

phía sau cỏ dại

đá

phía sau lau trắng

đá

vang âm thanh

lồng ngực

 

tôi đã lựa chọn bóng tối

lưu giữ những bí mật

của loài chim đêm, của loài dơi

và tiếng dế

khải ca lá cỏ đẫm sương đêm

sự yên lặng những ngôi sao

 

tôi đã lựa chọn ngôn ngữ

nằm trên bờ vực thẳm của cái chết

và sự sống

như ấn tín

của quá khứ và lưỡi gươm

của tổ tiên và đất

 

tôi đã lựa chọn

bài ca gieo hạt

những giọt mực đắng.

 

Huỳnh Minh Tâm

 

More...

đất nước

By Huynh Minh Tam

ĐẤT NƯỚC TRÊN HAI TRỤC TỌA ĐỘ

 

Nhìn dọc đất nước nhánh hồng thơm tháng ba

Nhìn ngang đất nước ngọn cỏ tháng mười bùn non ngửa sấp

+

Chạy dọc đất nước nào máy bay, nào tàu lửa, nào ô tô

               ầm ĩ, nhộn nhịp bốn mùa nắng mưa

chạy ngang đất nước bác nông dân đi bộ, người bán

                  vé số xe đạp oằn vai

+

Thơ dọc đất nước đỏ rợp sử thi tên người tên hoa háo hức lễ hội

Thơ ngang đất nước mắt mẹ mù sương nhà cửa lũ lụt tróc trơ

                 đôi tay gầy guộc

+

Trục dọc sống lưng người đời

Trục ngang đôi vai người đời

+

Nhìn lên khoảng trời xanh thăm thẳm

Nhìn xuống mắt đất rộng mênh mông

+

Chiều dọc đất nước là nơi ta đã chia xa

Chiều ngang đất nước là nơi ta hẹn quay về.

 

Huỳnh Minh TâmGV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng 

More...

thơ Huỳnh Minh tâm

By Huynh Minh Tam

Bài 1:

 

THÁNG CHẠP BÊN SÔNG THU BỒN

 

Tôi con cò lẻ ven sông

Nhìn vầng trăng khuyết hư không nỗi buồn

 

Con sào phơi áo mưa tuôn

Con thuyền thương nhớ cội nguồn bóng câu

 

Tôi còn vỗ cánh bao lâu

Mơ hoa giáp Tết trắng phau quê nhà

 

Một chân giẫm nát vườn cà

Một chân quẫy đạp nước và sóng xao

 

Lặng nghe bông cải thì thào

Rằng em nhỏ dại xin chào người anh.

 

      Huỳnh Minh Tâm

 

BÀI 2

CHIM NHẶT THÓC CỐ HƯƠNG

 

Chim gầy đi nhặt thóc rơi

Tháng Ba gió máy cỏ phơi ải đồng

 

Thóc rơi tròn mẩy bụi hồng

Hay vườn cải gái chưa chồng đa đoan

 

Trông xa mướp đắng võ vàng

Ngoảnh gần hoa muống trắng ngần bàn tay

 

Thương mình mỏi cánh đường bay

Lạch lau sông nước tháng ngày hanh hao

 

Thóc này bụi cỏ bờ ao

Vầng trăng đáy nước ánh sao cuối trời

 

Thóc này tiếng mẹ đưa nôi

Hạt mơ cá bộng hạt ngồi thổi cơm

 

Thóc này từ tạ vàng rơm

Ra đi vĩnh quyết nguồn cơn động đào

 

Bóng chim ngậm thóc hôm nào

Nằm chân khe núi ngủ rào cố hương

 

              Huỳnh Minh Tâm

Bài 3

CHIẾC ÁO ẤM CŨ KỸ*

 

 

Chiếc áo cũ kỹ và tôi

Ngắm nhìn ba bốn năm mươi xám màu

Tôi không đốt lệ thường sao

Tình yêu bền bỉ xanh xao bao giờ

Sợi len xám cũ tình cờ

Khúc ca lấp lánh bến bờ xa xôi

Chiếc áo mẹ chiếc áo mẹ tôi

Từ hôm khuất núi mé đồi cao xanh

 

                   Huỳnh Minh Tâm

*từ một bài văn xuôi của tôi, tôi đã viết lại thành bài thơ lục bát trên. Bài văn xuôi như sau :

(CHIẾC ÁO ẤM CŨ KỸ

 

Huỳnh Minh Tâm, Gv Trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ,

Đại Lộc, Quảng Nam

 

 

Cứ vào những ngày giá lạnh đầu mùa đông hoặc những  đêm giáp Tết hoặc sang xuân Hoặc một chốc chi chi bất ngờ tôi lại mở chiếc rương cũ kỹ, lấy ra chiếc áo ấm cũ kỹ.

Tôi mặc vào.

Tôi cởi ra.

Tôi treo trên chiếc móc ở đầu giường để tôi ngắm nghía, để chiếc áo gần gũi tấm thân gầy còm của tôi, để chiếc áo sưởi ấm tâm hồn cô đơn của tôi

Chiếc áo cũ kỹ đầm ấm. Tôi đã cất giữ nó 40 năm có lẻ và có thể lâu hơn. Tôi không đốt nó như lệ thường.

Và tôi gìn giữ bịn rịn

Và tôi yêu quí miên man

Chiếc áo thật cũ kỹ miên man màu xám bàng bạc cũ kỹ đơn sơ

Tôi dán mắt nhìn những sợi len xám cũ kỹ và chốc chốc dường như chúng ánh lên lấp lánh; vẻ lấp lánh cũ kỹ của tình yêu trong sáng bền bỉ và cô đơn

Vẻ lấp lánh của niềm hy vọng vui sống giản dị mãnh liệt và cũ kỹ

Vẻ lấp lánh cũ kỹ bỗng chốc hoặc như lệ thường chúng lại ca hát

Một khúc ca cũ kỹ đau đớn xót xa-đó là khúc dạo đầu, còn đoạn cuối yên bình hồn nhiên và cũ kỹ

Có thể chiếc áo ấm cũ kỹ đã nhảy múa một điệu rộn ràng cũ kỹ

Và rồi những chiếc cúc áo bật tung

Và tôi ngủ thiếp

Đó là chiếc áo của mẹ tôi

Và tôi không đốt nó như lệ thường

                                   

 

Tiếng chuông trong ngôi chùa cũ

 

Đây ngôi chùa cũ tôi vào

Hàng cây ngớ ngẩn năm nào tiếng chuông

Ngân vang chiều lạnh chùng sương

Bàn tay thắp lửa con đường di cư

 

Tôi giờ tỉnh giấc thiên thu

Tôi giờ mộng tưởng chuông ru rạt rào

Lạy hoa cúc vái hoa đào

Tóc tôi đã cắt xin vào được không

 

Vô tư hàng sứ đầy bông

Chuông chùa mở hội

Còn mong được gì

Trăm năm một mảnh tình si

Cầm bằng nước măt đổ đi cỏ vàng

 

Cũng là giọt nước trong trăng

Cùng là bèo bọt giấc vàng biển khơi

Những con chim sẻ bay rồi

Trơ vơ ngọn cỏ giữa đồi nhìn theo

 

Huỳnh Minh Tâm

 

More...

tap but-thơ

By Huynh Minh Tam

Tạp Văn                   HOA SEN TUỔI THƠ

                                                    

                                                    

 

 

   Ba mẹ tôi mất sớm. Thuở nhỏ tôi sống với bà ngoại ở làng Phú Quí cũ xưa. Nhà ngoại bên một hồ sen mênh mông, rộng lớn.

   Nhẩn nha rồi thời gian cũng bước đến mùa hạ, hoa sen thơm ngào ngạt. Những cánh sen hồng như đôi má của dì tôi. Hạt sen già no tròn được nấu với đường, bát chè ngọt lịm, thơm tho. Ngoại bảo : “ Cháu ăn nhiều lên, mai khôn lớn, làm người!”, hoặc, “ Cháu ăn đi, mai khôn lớn, đi tìm mẹ!”

   Những buổi chiều đôi lúc mênh mông nỗi buồn, tôi ra hồ sen xem các ông, các cậu câu cá. Những con cá rô đói hay sao chúng ăn tạp, mắc câu lia lịa. Vẫy vùng trên mắc câu thế mà bỏ chúng vào thùng nước thì bơi lượn, quẫy đạp dữ. Tôi hỏi cậu : “ Cá có đau không, có buồn không cậu ?”.Cậu ậm ờ, không đáp.

  Những búp sen xanh cũng không trả lời

  Hoa sen vẫn thơm ngào ngạt

  Những buổi trưa xạc xào hàng tre rụng lá, tôi và vài người bạn, mặc cả quần áo xám xịt, khô xát lội dọc theo bờ hồ sen. Mỗi người có một thau nhôm hoặc thau nhựa, kéo nhau lội vào các lùm cỏ dày để mò ốc, bắt cua. Thích thú nhất là chúng tôi ngắt vài bông súng, vài đóa sen ép vào mũi mà hôn hít

  Tôi lớn ngồng  không hay biết. Ngoại tôi già không biết không hay. Cậu tôi có vợ, dì tôi có chồng-lẽ thường, tôi đội quả trầu cau; rượu đỏ khăn thơm nào hay biết

   Rồi một hôm ngoại tôi đi xa, xa mãi. Tôi khóc què quặt. Rồi Thu sang. Rồi đông sang. Rồi xuân sang. Nhẩn nha thời gian bước đến mùa hạ. Hoa sen lại thơm ngào ngạt

  Hoa sen của tuổi thơ tôi, hình bóng ngoại tôi vẫn còn thơm ngào ngạt.

 

   Minh Hiếu

 

Tạp bút               DÒNG SÔNG VÀ CON ĐƯỜNG

    

Huỳnh Minh Tâm, Gv Trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam

 

   Khi tôi đọc và đọc, viết và viết, lắng nghe và lắng nghe thì dường như, bất chợt nhận ra có một dòng sông nào đó, dòng chảy nào kia lẩn quất chỗ này, rạt rào chỗ nọ “ám” vào máu  huyết, trí não tôi. Dòng sông ấy có lúc hớn hở vui mừng, có khi đớn đau xao xuyến, có bận ngủ gà ngủ gật, có buổi vắng vẻ đìu hiu, nhưng trên tất thảy, nó cho tôi một dáng vẻ ái tình, hoặc như một tiếng thét của đời sống, hoặc là một lý do để tồn tại:“Tiếng chuông thả vào đêm/ Tiếng chuông tan vào đêm/ Tịch lặng/ Sương mờ/Ngập tràn/ Lạnh gót mềm/Lá rung vườn gió/Mùa trăng đầy/ Hồn vẫn cài then”(* Nhạc : Ngọc Phước)

 

   Vâng, thế là tôi đã tìm ra tiếng động đậy kia, cái hình ảnh nọ là tiếng chuông cảnh tỉnh, là tiếng gọi của tiềm thức, căn nguyên, là tiếng mẹ tôi ngày cắt rốn chôn nhau, là tiếng nhật nguyệt hồn hoa linh dại

 

  Có một dòng sông của thi ca, có một dòng chảy của sự thật, nhưng nó ở đâu đây ? Trong lòng bạn bè tôi, những kẻ hát rong khổ ải, những con mọt sách cô độc đăm chiêu, những anh lang bạt kỳ hồ uống rượu và tán dóc, những em trai tơ tục tằng và hám gái ? Hay tất thảy điều kia lý nọ cũng là sự thật ? Sự thật vui vẻ và phũ phàng. Sự thật huyền diệu và đớn đau.

 

Tôi ra đi trên những con đường không đầu không cuối. Tôi dừng lại ở những chỗ không đẹp không xấu.“ Lãng đãng bên đời một chút sương mai/ Rét ngọt gói tình vào sợi cỏ/ Tơ vàng hong tay em mây ngàn lá gió/Thơm tho mùa xuân qua sông/ Có gì vui ngoài kia trên đồng/ Lúa xanh con gái xôn xao cò trắng/ Mẹ bưng nhọc nhằn cẩn vào im lặng/

Ánh lên bảy sắc cầu vồng”(Giao mùa-Nguyễn Hải Triều)

 

Hoặc là tôi giật mình thảng thốt mà thương nhớ giấc mộng tuổi thơ về cánh diều bay cao, no gió; hoặc là tôi mơ tưởng người cha già tóc bạc những sớm dắt trâu ra đồng cày ruộng, những chiều vác cuốc trổ mương; hoặc là mênh mông thương nhớ quê nhà:“Đem một khúc sông đi  rồi chẳng đem về/ Ký ức ở trần bỏ quên mất áo/ Lau bói đã xanh tràn biền bãi.../Chòng chành tuổi tác cập vào đâu ?/Hôm sớm tuồng như sầm sập qua cầu/ Bóng đò khuất bảy đời dương còn neo tiếng ới” (Áo giấy cho sông- Nguyễn Đức Dũng)

 

  Dòng chay thi ca thoát tục lưu ly hay trát bùn trát trấu, là đồ bỏ đi hay chỗ để khơi nguồn. Và, tôi nhìn bên kia sông Vu Gia có những đàn bướm mờ xa gãy cánh. Rồi tôi nhìn bên này sông Thu Bồn, bãi cát vàng mênh mông lau sậy, mái tóc em còn vướng vài lá dâu xanh

“ Thu Bồn chảy miên man những rừng lục bình không kịp dừng để tím/ Mây chập chờn bông lên Hòn Kẽm Đá Dừng/ Cây hát ngược nguồn thương cha nhớ mẹ/ Con nước về xuôi gặp biển rưng rưng/Trôi cả cơn mơ nuôi tôi xanh bãi xanh đồng xanh những triền đất bạc/Trôi ký ức tôi em khăn gói gió đưa rời bến một ngày/Tôi đứng khóc những khúc sông vắng bờ xe nước”(Riêng với Thu Bồn- Phùng Tấn Đông)

 

 Có một dòng chảy của Nguyễn Giúp đã làm cho tôi trở mình, bồi hồi xúc động về quê mùa cũ kỹ, về quê hương của bản năng, về quê quán của bản lai, về quê nhà của bản địa :“Anh ra đi trên chuyến tàu này/Cổ máy và những toa tàu có khi nào vượt ngoài chân mây/Hành lý có nghĩa lý khi anh không còn thở/ Hăm hăm một nỗi buồn hoặc niềm vui định trước có làm sao không hỡi cánh chim ngược gió/Tâm hồn anh xanh thẳm phía chồi non sắp bật /Môi em ngoan màu mực lần đầu tiên anh cầm cọ vẽ bình minh rực rỡ đắm say/Ôi mê ly phù vân giá mà có em đồng hành chuyến tàu sẽ quay ngược lại/Và ta cùng di cư”(Phế tích một sân ga- Nguyễn Giúp)

 

 Và

 Biết bao dòng sông vẫn rạo rực dưới đèn khuya

 Sao khoắc

 

 Lý ra tôi phải vui mừng hoan hỉ lắm chứ, cớ sao tôi lại khóc được nhỉ ? Thế giới phẳng quá chăng ? Mỏng quá Chăng ? Rõ ràng quá chăng ? Ồn ã quá chăng ?Áo mỏng quần mỏng/Nằm nghiêng tôi khóc/Khế rụng đầy vườn/Nằm nghiêng tôi khóc/Hoa rụng đầy sương/Nằm nghiêng tôi khóc/Ai khóc cùng tôi/ Chiếc giường nằm nghiêng/Chiếc bàn bối rối/Đứng thẳng và nghiêng/Đọc bài sám hối/Tôi khóc nằm nghiêng/Hết nghiêng đến sấp/Hết sấp đến ngửa/Đôi con mắt khép/Mai vàng thắp hiên ( Nằm nghiêng tôi khóc hay khúc sô lô cho 4 chữ-HMT)

 Hóa ra tôi chỉ là con chim cánh cụt

 

  Tôi chợt nghĩ những con đường.Tôi vẽ con đường với những người ra đi. Có lúc gặp gỡ có khi riêng biệt.Con đường vô tận, chẳng về đâu.

 

                                                            Huỳnh Minh Tâm

 

Thơ

TRÁI ỔI VƯỜN RÀO VÀ CÔ BÉ

 

 

Huỳnh Minh Tâm, Gv Trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ,

Đại Lộc, Quảng Nam

 

Tôi vừa mở ra một chùm cây bé dại

Một chùm cây bé dại mở ra tôi

Một lỗ sáng vòng quanh bóng tối xanh và biếc

Cô bé chun vào qua một lỗ tối xanh vào một ban trưa

Của mùa hè đẹp tựa mùa xuân

Hoặc mùa xuân tựa mùa hè rực rỡ

Hoặc mùa thu man mác tựa xuân đầu

Hoặc xuân đầu miên man vòm ổi như giữa mùa đông

Sau mưa gió trời nắng hanh ươm vàng vườn ngoại lá vàng bay

Và rụng

Và những mầm non nhú nhú

Cô bé chun vào vườn nhà ngoại

Thơm lên đôi má tôi hai trái ổi

Hai trái ổi chín lại thơm lên đôi má cô bé

Bốn trái ổi thơm tho bên vườn rào

Bên kia một vườn cỏ dại muống dại bướm dại chuồn chuồn dại và con chó dại

Nhìn sang bên này liếc xéo bên ni

Bốn trái ổi thơm tho và

Một vườn cỏ dại nấm dại bướm dại chuồn chuồn dại và con mèo dại

Mở ra tôi bé dại như cô bé

Dại chun qua một lỗ tròn tối xanh

Mở ra một chùm cây bé dại

Cái hàng rào mỏng mỏng thanh thanh

 

                        Huỳnh Minh Tâm

 

 

 

 

 

More...

chuỗi tràng hạt

By Huynh Minh Tam

Huỳnh Minh Tâm, GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ,

Đại Lộc, Quảng Nam, ĐT: 0510 3865898

 

NỖI ĐAU

 

Có nỗi đau con muốn thổ lộ với mẹ

để mẹ hiểu con rất yêu mẹ

nếu thiếu mẹ con sẽ cô đơn biết bao

trước cơn bão cuộc đời, con quá yếu đuối không chống chọi nổi !

 

có nỗi đau anh muốn thổ lộ với em

để em hiểu viên ngọc tình yêu của anh

nếu thiếu em cây đời anh cằn khô trước cơn hạn trời đất

 

còn có nỗi đau số phận, nỗi đau con người trong vực thẳm

không phải riêng anh, riêng em và riêng mẹ

và anh im lặng

 

trong cuộc chiến đấu này không phải anh bất lực

nhưng anh thấy được kết cục

cây xanh im lặng.

 

Huỳnh Minh Tâm, GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc,

Quảng Nam, ĐT:0510 3865898, tamdailoc@gmail.com

 

CHUỖI TRÀNG HẠT

 

những đoá hoa sầu muộn

rơi giữa lòng tôi

không có tiếng vang

 

nhiều lúc muốn vứt đi

cái sắc cạnh làm tôi bật máu

nhiều kúc muốn giữ lại

chút lành lạnh giọt sương đêm

 

giờ trên ngực tôi có chuỗi tràng hạt

do tôi xén tròn chúng đi rồi xâu chúng lại

lòng đầy an vui.

 

Huỳnh Minh Tâm, GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc,

Quảng Nam, ĐT:0510 3865898, tamdailoc@gmail.com

 

NGÕ HẸP

 

Nhà cửa đứng nơi ngõ hẹp

tiền bạc nằm trong kho

tình yêu ấm nồng gần gũi

nở giữa trái tim dịu dàng

 

nhà cửa anh nghỉ ngơi ngày đông giá

tiền bạc đủ mua trầu cau gửi mẹ

tình yêu vẫn khát khao

bầu trời xanh rộng mây đi về

 

nhà cửa giữ chung chiêng ngọn lửa

tiền bạc giữ lại nỗi buồn

tình yêu giữ đôi mắt em trong sáng

gió neo cõi trần gian

 

Huỳnh Minh Tâm, GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc,

Quảng nam, ĐT: 0905 3865898, tamdailoc .vnweblogs.com

More...

BÊN CON ĐƯỜNG THỜI GIAN

By Huynh Minh Tam

Bên con đường thời gian

          

            Huỳnh Minh Tâm

           GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam

 

Bên con đường thời gian

Những người trồng hoa những người cắt hoa những người mua hoa

Và những người sắp sửa từ giã cõi đời tạm bợ

Hít thở vài làn hương thơm

+

Chỉ vài làn hương, có lúc  thoảng qua

Gợi bao ký ức lấp lánh

Những ngôi sao xanh chiếc nơ trắng đôi mắt màu hạt dẻ

+

Rồi tất thảy nhàu nát tàn lụi

Con đường thời gian mọc ra những chiếc cọc nhọn hoắc

Vài nanh chó

Những người ngủ gật người già ngồi đếm thời gian những người kể chuyện chỉ thuộc vài ba chuyện cổ tích

+

Đến mùa xuân những vườn hoa lại thơm thảo

Những em bé tung tăng đến trường

Đội vài hạt sương mua vài viên bi xinh như viên ngọc

Cười la ỏm tỏi

+

Bên con đường thời gian

Vài người im lặng

Sự im lặng như một thách đố

Sự im lặng giản dị

+

Thời gian vẫn đi

Thời gian vẫn đứng đâu đó

Những vần thơ vẫn u buồn rên xiết

Về cuộc đời nặng nhọc âu lo.

 

 Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam

More...