cam quan ky uc

By Huynh Minh Tam

CẢM QUAN KÝ ỨC

tôi đã lưu giữ những gì
trên đôi tay thanh bần
mấy chục năm cầm bút cầm sách
vo núm vú mẹ
và hẳn đã từng 
bứt những ngụm lá
thả vào dòng sông êm đềm chảy dưới rặng tre quê nhà
cầm cuốc để xới cỏ
bầy cút hoảng hốt chui lũi vào hang hốc bụi rậm
chiếc áo ai vừa trải ra dưới vòm trời tháng Sáu

vết chai của thời gian
đôi khi mưng mủ
chiếc khăn ấm ức những giọt mồ hôi

tôi đã lưu giữ những gì
đôi mắt mịt mờ có nhìn xa trông rộng
đôi bàn tay của bà tôi cắm vào đất những ngày mùa đông mưa dầm
khu vườn nhà bên
tiếng lá rụng tiếng bước chân cô gái 16
nhìn qua khe cửa
run run
tôi
giọt nước trời cao rơi xuống
lẫn vào hư không

đôi mắt mang kính
tròng mắt dường ai đã khoanh lại
một góc nhìn về phía
bóng tối

tôi đã lưu giữ những gì
trong trái tim ngọn bấc
những con chữ ngoằn ngoèo như cuộc đời của cha tôi
những đường cày rỉ máu
của đất của côn trùng của ánh trăng của những ngọn lửa
bị đánh cắp bởi hứa hẹn gió
mơn trớn của từ ngữ và cái miệng
dưới bầu trời đời sống
những vết mực đen chảy tràn cuống họng
tắt giấc mơ 
tắt

được treo như chiếc võng
lắc qua lắc lại sự thật và những cái
giống như sự thật mà tôi may mắn
yêu và dứt bỏ và yêu
từ ngữ sự khác biệt
làm chúng ta lớn mạnh

Huỳnh Minh Tâm

More...

tho

By Huynh Minh Tam

CHO MỘT BÓNG CÂY GIỮA ĐỜI

đứng ở vị trí nào trên mặt đất
bạn không biết
Ca hát điều gì 
bạn không biết
tiền trong ví
bạn không biết

mùa hè
ánh nắng xuyên qua vòm lá
đánh thức sự sống của bầy sâu

gió lật khối rác ẩm ướt
bầy trùn đùn lên những giấc mơ trăng sáng

chậm chạp chúng ta đi trên con đường mùa thu lá đổ
chợt ngân vang giai điệu về
cánh chim đã bay xa

giẫm những vạt cỏ mùa đông mục rữa
chúng ta chợt nhớ điều gì kia

về bí mật của đời sống và tình yêu
về ngôi trường có hàng rào xanh và tuổi trẻ
về một tiếng nấc trong lồng ngực

chúng ta ca hát
chúng ta viết lách
chúng ta cầm những đồng tiền để mua sữa cho con
chúng ta ngồi bên chiếc giường khi vợ đau
và chúng ta ra đi khi mùa xuân có tiếng chim mới.

Huỳnh Minh Tâm

More...

KẾT NỐI

By Huynh Minh Tam

KẾT NỐI

 

Kết nối với người sống

Bằng gậy gộc và phỉ báng

Cơn dịch thổ tả

 

Trong u uẩn tâm thần phân liệt

Chúng ta sống ngang bằng thượng đế

Chúng ta chết ngang bằng thượng đế

 

Riêng kết nối với cây xanh và thú vật

Không ngang bằng thượng đế

Đứng ở ngã tư

Mọi nhánh rẽ đều bí mật

 

Tôi chợt nhớ câu chuyện

Lương Vũ Đế gặp Bồ Đề Đạt Ma

Nhà vua im lặng, cúi đầu

Thế giới thay đổi

Thế giới nguyên sơ

 

Trên bia mộ của người

Cỏ xanh và sự sống

 

Kết nối với người chết

Bằng kinh cầu, tiếng chuông mùa đông

Vài lời thầm thì

 

Những chiếc lá rụng trong khu vườn của mẹ

Kết nối với dòng nước bất tận

Chảy trong huyết quản tôi.

 

Huỳnh Minh Tâm

 

 

More...

thơ

By Huynh Minh Tam

p/ppstrongemBức tranh thế giới qua trang giấy/em/strong/pp/ppTôi nhìn bức tranh thế giới qua trang giấy/ppChữ viết nguệch ngoạc của cha ông/ppPhân kỳ lịch sử Nam tiến thế kỷ thứ XV, có thể trước đó/ppDòng máu di cư của loài sói hoang mạnh mẽ/pp/ppSự kỳ diệu của cuộc sống ở đâu/ppĐôi khi man rợ, đôi khi huyễn hoặc, đôi khi/ppSự đú đởn với những cô nàng/ppChúng ta sinh ra từ tinh dịch, bầu trứng, chứ không phải thổ âm sao ?/pp/ppLạ nhỉ, thế hình hài đây mang dấu tích ADN/ppCủa sự đông cứng về cái miệng, bàn tay/ppMuốn hôn và xoa bóp/ppHoặc những điều bí mật riêng tư, ví dụ làm thơ/pp/ppThế giới trộn lẫn vui nhộn hay chao đảo/ppNhững làn sóng di cư những cuộc mưu sinh những miền đất hứa những hy vọng những thất vọng và cái chết/ppĐọc đoạn này của anh Hồ Trung Tú trong “ Có 500 năm như thế”-“ hình dung sự hình thành bản sắc Quảng Nam”*/ppTôi mỉm cười/pp/pp“ Vĩnh viễn chúng ta sẽ không thể biết điều gì thực sự xảy ra”/pp“ Họ đã biến đi đâu không một dấu vết để lại”/ppCòn chúng ta sẽ biến đi đâu/pp“ Dấu vết còn lại của cái biên giới”/pp/ppTôi đã cưa cắt ngắt ngọn không đúng/ppGiống cuộc sống thủng lỗ/ppCủa cái lỗ thủng kỳ dị hiện ra mỗi đêm/ppVật lí học gọi là lỗ đen/pp/pp“ Giọng nói người Nam Quảng Nam hiện nay khó mà bảo là giống giọng nói người Thanh Hóa”/pp“ Có thể có một số âm giống nhau đến bất ngờ thế nhưng sự khác nhau về ngữ điệu câu nói, điệu thức của âm”/ppLịch sử không ghi dấu ấn tâm hồn ?/ppMột con sói nằm nghe trăng sòng sọc chảy trong huyết quản ?/pp/ppVà những con sói cái nằm chờ bạn tình/ppTiếng tru cô độc dài ngoẵng như dòng sông Thu Bồn mùa lũ/pp“ Tiếp thu hòa nhập hay tiếp biến”/ppTrong cuộc tồn lưu sông núi, tiếng gọi vĩnh cửu hư không/pp/ppCó bức tranh màu hồng, có bức màu xám xịt/ppTrên nền phông đen hàng chữ trắng/pp“ Đó là cuộc va chạm giữa hai nền văn minh lớn”/pp“ Nẩy lửa. Họ luôn phải khẳng định một điều gì đó”/pp/pp“ Họ như cảm thấy thất bại và không tồn tại”/ppDường niềm an ủi của nhà thơ/ppLà cái chết/ppCủa xác chữ./pp/ppstrongHuỳnh Minh Tâm/strong/ppstrongGV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam/strong/ppstrongĐT 0122 306 8721/strong/pp(* Có 500 năm như thế- Sách nghiên cứu lịch sử của Hồ Trung Tú, NXB Đà Nẵng 2012, đoạt giải thưởng Sách Hay 2012)/pp/p

More...

thơ

By Huynh Minh Tam

pstrongRác và mùn cưa/strong/pp/pp/ppChỉ là rác và mùn cưa/ppChảy trong huyết quản xác xao trong giấc mơ của tôi/ppKhông thấy thơ đâu/ppTrò lừa gạt/pp/ppVẽ toàn bùa chú láo phét/ppÊ a rên la đủ các tông phái/ppGiấc mơ của tôi bị thui chột/ppKhông thấy thơ đâu/pp/ppTrò bá láp ấy cũng được mùa/ppThời đại nuôi nấng chúng ta bằng cây xanh và cả tiếng ồn/ppCả thực và hư danh/ppCả người và ngợm/pp/ppChỉ là rác và mùn cưa/ppTrong thế giới đông lạnh Osup0/supc/ppChán ghét những phẩm tính : đẹp, mơ màng, ngơ ngác/ppĂn tươi nuốt sống : l, c, v, đ, t/pp/ppTrong đống đổ nát lộn xà ngầu/ppNhững con quỷ đội lốt chó/ppNhững con chó đội lốt người/ppỞ phim trường đi đi lại lại/pp/ppMột đoản thi vừa được thét lên/ppMột viên sỏi vừa được ai đó ném ra/ppMột hồ nước giật mình/ppHaiku./pp/ppthơ/ppHuỳnh Minh Tâm/ppGV trường THPT HUỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam/ppĐT 0122 306 8721/p

More...

khúc 5 trường ca 1

By Huynh Minh Tam

SỰ LỰA CHỌN

(Trong Phần I : bài ca của biển ở trường ca 1)

 

Không có sự lựa chọn nào cho số phận của anh

Với bất hạnh tràn đầy miệng cốc

Chén rượu của cuộc đời đã dâng lên

Và anh uống uống khát thèm

Anh đi trên miệng huyệt

+

Không có sự lựa chọn nào vinh quang

Và sự lựa chọn nào hèn thấp với một nhà thơ

Không có sự lựa chọn nào đẹp đẽ

Và sự lựa chọn nào xấu số với một họa sĩ

+

Tất cả như một trò toán đố như thắt gút

Không gỡ được với người thiếu dũng cảm và thông minh

Không lựa chọn những đường ta đã định

(hãy lựa chọn những đường ta chưa định !)

+

Đây có thể là vùng u tối của trí tưởng tượng

Là dòng ánh sáng cao sang của những giấc mơ

Đây có thể nhân tình diễm lệ

Có thể dòng sông khuất sau rặng cây mờ

Đây có thể con đường tới biển

Có thể đây khúc nhạc mùa thu

Đây có thể cánh chim đã mỏi

Vị tro tàn hay ánh lửa đêm mưa ?

+

Mang tất cả những niềm phấn khởi

Những bài ca về các cao nguyên

Những dãy núi mùa xuân cao đẹp

Những cơn mưa mùa hạ ngọt ngào

+

Mang tất cả nỗi buồn sâu kín

Những tình yêu nông nổi vỡ tan

Những cơn gió mùa đông lạnh lẽo

Những bóng trăng lộng lẫy tàn phai

+

Quăng tất cả của ta vào số phận

Lên xe lăn và chuyển bánh điên cuồng

Không có sự lựa chọn nào cho bất hạnh

Bằng khát vọng khôn cùng và sống mãi đấu tranh.

Huỳnh Minh Tâm

   GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng Nam

             ĐT 0510 3865898  tamdailoc@gmail.com

                                            tamdailoc.vnweblogs.com

More...

khúc 4 trường ca 1

By Huynh Minh Tam

Huỳnh Minh Tâm

   GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng Nam

             ĐT 0510 3865898  tamdailoc@gmail.com

                                            tamdailoc.vnweblogs.com

 

IV-NHÀ THƠ CHIẾC GẬY VÀ CÁI CHUÔNG

(Trong Phần I : bài ca của biển ở trường ca 1)

 

Nhà thơ cầm chiếc gậy và cái chuông

Lang thang trong cuộc đời đen bạc anh gõ vào chuông

Những nỗi buồn vui từ ấy bắt đầu

Bạn thích tiếng chuông nào của nhà thơ ?

+

Ngôi nhà của nhà thơ là bầu trời rộng lớn

Không phải được nhìn ra từ khe hẹp của nhà tù

Không phải được chia ra những vách ô vô nghĩa

Không phải được vẽ nên bằng những gam màu xấu số

Không phải được tỉa tót bằng sự sơ lược

+

Niềm hạnh phúc của nhà thơ được nhấm nháp những

                                               lá non của cỏ

Được nhâm nhi bầu không khí say nồng

Là lúc đói-nỗi- khát ( bởi no đủ làm người ta quá bệ vệ)

Khi ấy cầm chiếc gậy làm gì ? và cả cái chuông ?

Nhà thơ hớp cả dòng sông lung linh giữa mùa hè ngờm ngợp

Gõ vào chuông. Những vòm lá phập phồng.

+

Đây là tiếng chuông trong trẻo của nhà thơ tự do và đau khổ

Đây là tiếng chuông buồn lo của nhà thơ tự do và đau khổ

Đây là tiếng chuông mê hoặc

Đây là tiếng chuông nghiệt ngã

Đây là tiếng chuông câm

Đây là tiếng chuông có lửa

Đây là tiếng chuông có biển

+

Nhà thơ để lại tiếng chuông

Còn chiếc gậy và người ra đi biền biệt

Mang theo cả niềm vinh quang

Tiếng chuông vĩ đại sau cùng

Huỳnh Minh Tâm

   GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng Nam

             ĐT 0510 3865898  tamdailoc@gmail.com

                                            tamdailoc.vnweblogs.com

More...

bài viết của Lê Đức Thịnh

By Huynh Minh Tam

CÁI CHẾT CỦA MỘT NHÀ THƠ

 

( Khởi tứ từ tạp bút cùng tên của Huỳnh Minh Tâm )

Bạn tiễn một nhà thơ về chốn tận

Tôi vừa thăm một thi sĩ từ cõi âm

Nghe thi nhân kể lại ác mộng diêm phủ

Chết chóc chết toi chết tức chất chồng

 

Cái chết lịm chết mòn chết mỏi

Cái chết hiện tiền giữa những con đường

Chết mà sao vẫn sống sì sống sượng

Nên chết rồi mà đương sống nhăn


Chữ nghĩa của nhà thơ sao phù thủy

Với biết bao phù phiếm giữa sinh tồn

Cõi phù du vẫn đầy nhiễu sự

Mà thi ca phù thủng ung thư


Này nhà thơ anh vẫn còn khỏe khoắn

Vẫn khỏe re giữa tan tác cuộc đời

Vẫn vung bút vung tay sáng tác
Vẫn như mang lấy nghiệp vào thân

 

Sứ mệnh thi ca thăng hoa rồi thăng tiến

Cuộc thơ văn dù lắm lúc thăng trầm
Các anh chọn cho mình sợi thừng sợi xích

Con đà điểu chúi đầu giữa cát nóng mênh mông .

                      Lê Đức Thịnh

                          Tháng 04 - 2011 

( Thân tặng Huỳnh Minh Tâm )

More...

tạp chí non nước tháng 4/ 2011

By Huynh Minh Tam

bài này đăng trên tạp chí non nước tháng 4 năm 2011

           Bài viết của Huỳnh Minh Tâm

           GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng Nam

            ĐT 0510 3865898 

 

                 ĐỌC KÝ NHẬN GIAO MÙA

 ( Nhân đọc tập thơ ký nhận giao mùa  của La Trung NXB Văn học 2010)

 

 

Gặp gỡ La Trung vài lần trò chuyện buâng quơ không ra chuyện bởi tào lao tùng phèo nhưng qua đấy tôi có cảm nhận tính tình La Trung bỗ bã mộc mạc hơi “ồn”. Rồi đọc tập thơ ký nhận giao mùa của anh và thật sự ngạc nhiên hớn hở bởi thơ anh kiệm lời kín đáo đôi chỗ tinh tế đến xao xuyến ngỡ ngàng.

 

                   Gió tàn đông ngõ lời giã biệt

                   Cành biếc xôn xao

                   Vo ve ngôn ngữ bướm ong

                   Sợ mất hương trinh hoa vàng gọi nắng xuân về dâng hiến

                   Nhện cố giăng trận đồ bát quái

                   Côn trùng ăn đến vô tư

                   Mặc người sờ nắn âm dương

                   Mắt cửa vẫn mở thời gian hàng trăm thế kỷ

                   Hẻm nhỏ cựa mình trở giấc

                  Nghe đường xưa ký nhận giao mùa

                                                          (Ký nhận giao mùa)

Đó là những câu thơ hay thể hiện tầm quan sát thiên nhiên của La Trung sâu sắc cách diễn đạt là lạ xê dịch ý tưởng bất ngờ. Ký nhận giao mùa  ở bài thơ trên là ký nhận giao thoa hòa quyện giữa thiên nhiên với thiên nhiên giữa cái đẹp vô tư ưu ái với cái đẹp ưu ái vô tư ở một thời khắc cụ thể đông tàn xuân đến của trời đất mênh mông. Nhưng ký nhận giao mùa  ở cả tập thơ theo thiển ý của tôi là những ký nhận sâu xa hơn về thời gian rộng lớn hơn về vũ trụ. Ở một vài nghiã nào đó đó là  ký nhận giữa con người và  thiên nhiên giữa con người và con người giữa những điều chưa biết và những điều đã biết là hòa quyện trộn trạo trong thức tâm không thời khắc. Và đôi lúc bản ngã ta cũng không cần hỏi ai ký nhận ký nhận về điều gì ký nhận ở thời khắc nào ký nhận để làm gì. Bởi khi đặt điều hỏi đáp là ta đã bó hẹp vào khuôn khổ của lý trí và cảm xúc. Đọc ký nhận giao mùa là đọc cái hòa quyện khôn dò với hóa công.

                   Em có về hãy nhẹ bàn chân

                   Như ngày xưa

                   Cái thời dưa muối

                   Kẻo cha ông nửa mừng nửa tủi

                   Rằng ta lạc dấu cội nguôn!

                             ( Phút thiêng)

Đọc ký nhận giao mùa bạn đọc đễ dàng nhận ra thơ La Trung không to tiếng ít lý sự thi phi với đời sống-xem như một đối tượng cần đối đãi dẫu cuộc đời không phải lúc nào cũng mật ngọt với hoa thơm mà dường như phần nhiều là đắng đót chua cay.

                   Chạm cốc tình say ngỡ bóng thiên đường

                   Loay hoay dỗ cơn phiền muộn

                   Cầm tháng năm lên bờ xuống ruộng

                   Phố xưa mấy bận đi về

                   Giọt đắng trái mùa chạm phải nỗi đau

                   Ngẩn ngơ bên bờ tâm thức...

                                           ( Chín tới)

 

Hành trình đi tìm cốt tủy thơ ca tình yêu và “ bản lai diện mục” trong thơ La Trung tựa những anh hùng tìm đạo thời xưa đầy công gai trắc trở cũng là những phản tỉnh và cô đơn. Nhưng ở La Trung có vẻ nhẹ nhàng điềm đạm hơn thi ca hơn

                   Trở giấc cô đơn

                   Dấn thân theo từng con chữ

                   Nửa đời duyên với nợ

                   Lọt lòng mấy cuộc tri âm

                   Hồn thi nhân tỉnh thức nửa đêm

                   Tứ thơ đau ứa trên đầu bút

                                      ( Cáo trạng không lời)

Hoặc là:    thương nhánh sông quê uốn mình cầm hơi xứ sở

                 Sư cụ xả thiền vội vã rung chuông

                   Rớt câu thần chú

                   Vọng thấu năm căn

                                      ( Ngộ)

Thơ La Trung đa tình nhưng ít đa đoan nhiều chuyện rối rắm. Có lẽ anh đã tìm ra chõ tựa vững chắc cuối cùng của cuộc sống ? hoặc là anh đã “ ngộ” ra cái bến bờ dừng chân của con thuyền kỳ hồ lang bạt. Bởi vậy chăng mà giọng thơ anh nhỏ nhẹ đầm ấm chứ không ccos ý lên gân cốt dạy đời thấm dần vào tâm hồn bạn đọc như sự lan tỏa của không khí và hơi sương như hương hoa và sắc nắng. Cái lý sự trong thơ anh là cái lý sự khêu gợi chủ yếu cho chính mình.

 

                   Thiếu nghĩ

                   Con ôm ghì hiện tại

                   Nụ cười cha gãy hai

                   Rơi bên tượng đài...

                   Giật mình!

                   Nghiêng tai hứng âm thanh nguồn cội

                   Tiếng cười ông và cha dội vào trí não

                   Nhận ra lối mòn

                   Con tất tả đi tìm...

                   Nụ cười gãy thiêng liêng

                                      ( Nụ cười gãy).

Là người con của đất Điện Bàn nhân kiệt góp một giọng hót lạ cho quê nhà âu đó cũng là nguồn hạnh phúc vô biên. Cái riêng biệt của thơ La Trung là không có vẻ riết róng nghịch ngợm kỳ ảo ngôn từ như Nguyễn Hàn Chung; không có chất liệu ngữ điệu mới mẻ kiêu sa trí tuệ như Nguyễn Minh Hùng; cũng không có vẻ “ tân kỳ hình thức” những câu thơ tài hoa như Phạm Tấn Dũng. Có lẽ thơ La Trung giao thoa gặp gỡ nhiều với thơ của Nguyễn Nho Khiêm thời trước.  Đó cũng là giọng thơ nhỏ nhẹ dịu dàng đầy suy tư và chiêm nghiệm về lẽ sống lẽ đời thường trực “ quẫy đạp” để “thoát thai’ những ý tưởng những phát hiện mới và anh dần đến độc chín của sáng tạo. Tôi dám chắc rằng anh tự biết sức mình tài mình và không tự huyễn hoặc là bao. Còn với mảnh đất Hội An nơi anh đang sinh sông và viết dường như anh là “người trong nhà” đang thể hiện để lại một dư âm ?

 

Lan man dàn trải như thế là tôi muốn mở ra cái quê quán tôi xưa ngẫu nhĩ đâu đó của tác giả còn tiềm ẩn. Biết đâu tôi lại bỏ sót những hình ảnh kín đáo kỳ vĩ nào đó của thơ La Trung. Chẳng hạn tôi thích những câu thơ sau mà chẳng biết vì sao:

 

                   Chút hương đời ra mắt cuộc trần ai

                   Mặc tháng năm thì thầm kén chọn

                   Thôi nhé !

                   Tình riêng

                   Riêng tình đã trọn

                   Khắc lời thương lên sắc màu lận đận

Hát ru người qua ngõ thị phi...

                   ( Tự ru)

 

So với tập thơ đầu tay Gót quê thì tập  ký nhận giao mùa  đã có những bước tiến vượt bậc về cấu tứ cách diễn đạt và độ chín của ý tưởng. Tuy nhiên mặt hạn chế của thơ La Trung là biên độ đề tài còn hạn hẹp và quen thuộc quá như : khúc tơ dâng mẹ ngôi yêu xưa sau sóng mơ tấc lòng hậu ca...Những cái đề như vậy dễ làm bạn đọc có cảm giác “sáo” và “sến”.Ở đây cần phải nói thêm là cũng với những đề tài ấy nhưng anh chưa có hướng nhìn mới hơn thổi vào bài thơ một cảm xúc mới hơn làm độc giả ngỡ ngàng. Quả thật điều này cũng hết sức khó khăn hết sức sáng tạo. Ở thể thơ lục bát thơ của La Trung cũng chưa tạo ấn tượng cho lắm ý tưởng còn nghèo đơn điệu về nhịp điệu không có những bước đột phá sắc sảo về ý đồ nghệ thuật

 

Có lẽ không thừa trong các bài viết nhận định của tôi tôi luôn “ ghi chú” rằng trên đây là những  nhận xét những kiến giải của một cá nhân cá thể không đại diện cho một “chân lý”; bởi vậy trong bài viết có thể có rất nhiều sai lầm hạn hẹp rất ít tính chân thực tính khách quan độ chính xác của biện chứng khoa học; hy vọng “ tài liệu tham khảo” này đóng góp một phần rất nhỏ để soi rọi vào “ ký nhận giao mùa” của La Trung. Nơi ấy chưa đựng một vẻ đẹp tâm hồn của một con người và một nhà thơ. Để kết thúc bài viết này cho tôi  bộc bạch vài lời như một tình yêu :

 

                   Vào một thời khắc nào đó của ngày trong năm

                   Nhưng tốt nhất đẹp nhất có lẽ

                  Vào một buổi sáng

                   Của mùa xuân

                   Anh gánh hoa ra chợ

                   Mọi người xúm xít vòng quanh rạng rỡ

                   Người thứ nhất bảo : rau anh thơm quá !

                   Người thứ hai bảo : rau anh sạch quá !

                   Người thứ ba bảo : rau anh xanh quá !

                   Người thứ tư bảo : rau anh non quá !

                   Người thứ năm bảo : rau anh mềm quá !

                   Người thứ sáu bảo : rau anh ngọt quá !

                   Người thứ bảy bảo : rau anh mập quá !

                   Người thứ tám bảo : rau anh dài quá !

                   Người thứ chín bảo : rau anh rẻ quá !

                     Rồi mọi người bỏ đi

                   Chỉ còn anh

                   Và gánh hoa

                   Có thể vào một thời khắc nào đó của ngày trong năm

Nhưng tốt nhất đẹp nhất có lẽ

Vào buổi trưa hoặc buổi chiều

Của mùa hè hoặc mùa thu

Anh gánh hoa ra chợ

Và mọi thứ sẽ khác.

                  

           Bài viết của Huỳnh Minh Tâm

           GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng Nam

            ĐT 0510 3865898

More...

tại sao nhà thơ phải chết

By Huynh Minh Tam

Huỳnh Minh Tâm   GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng Nam

             ĐT 0510 3865898  tamdailoc@gmail.com

                                            tamdailoc.vnweblogs.com

TẠI SAO NHÀ THƠ PHẢI CHẾT

 

Bạn đọc tạp bút “ cái chết của một nhà thơ” của tôi tôi thành thật cảm ơn bạn đã chia sẻ những câu chữ có tính định mệnh. Rồi bạn gửi gmail cho tôi và bạn bảo bạn rất buồn…Bỗng dưng tôi chột dạ. Và dạ lòng tôi cũng lai láng buồn phiền. Bởi tôi viết một điều gì đó đã không phải với bạn ( đọc) ? Bởi tôi đã gieo vào tâm hồn bạn ( đọc) một thứ tiêu cực lâm li ? Hoặc là tôi đã vẽ vời sáo rỗng một thứ giá trị vô giá trị ? Nhưng than ôi ! tôi chợt suy đi tính lại rằng đâu phải vậy ? Mà có phải vậy hay chăng ? Mà phải chăng là vậy ? Như vậy mới phải chăng ? Lòng tôi rối như canh hẹ. bởi rằng khi tôi viết “ cái chết của một nhà thơ” là tôi muốn cái bản thể bản ngã bản năng bản phàm bản xứ của tôi chết dần đi những cái tham lam cú nhầy những cái kiêu mạn cù nhây cứ chảy rần rần trong thớ thịt thớ da của tôi. Và tôi cũng đã suy nghĩ rằng cái thứ nghệ thuật thi ca đầy nghiệt ngã huênh hoang kia cái thứ văn chương đầy cô độc ma ám ma quái kia đã ám chướng con người ta ( người sáng tạo) cho đến chết mới thôi. Mà mấy cô hàng xóm láng giềng ( bạn đọc) đôi khi lại thờ ơ lạnh nhạt ( cũng là chuyện thường tình ở mọi lúc mọi nơi). Chuyện ấy thật buốn thay vui thay dở thay hay thay ! ( “ Rằng “ hay thì thật là hay” / nghe ra ngậm đắng nuốt cay thế nào” . Truyện Kiều- Nguyễn Du). Thiển nghĩ nếu bạn đọc lại bạn sẽ bớt trách cứ tôi ít nhiều và bạn sẽ cảm thông “ thằng bạn” có  ít nhiều thứ “ máu nóng” hay nói chuyện “ hồ đồ cẩu thả” hay “ buồn bã nhí nhăng” những thứ rặt là thơ thẩn hồn nhiên hồn lạ hồn lẫm hồn chi chi chít chít- ý là cho có sự vụ cho vui vầy cho có âm ba trong con người dần bị tê liệt chữ nghĩa. Mà như vậy có nghĩa rằng nhà thơ dần chết chết dần chết mòn khi đời sống ồn ã ồn ỉ còn xiết bao vui sướng ? Để kết thúc bài viết này xin thành thật chúc mừng bạn hạnh phúc

Huỳnh Minh TâmGV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng NamĐT 0510 3865898tamdailoc@gmail.comtamdailoc.vnweblogs.com

 

 CÁI CHẾT MỘT NHÀ THƠ

 

Tôi vừa đưa tang một nhà thơ. Cái chết của nhà thơ vừa ngẫu nhiên ngẫu nhĩ nhưng cũng chẳng có gì đúng vậy đúng vậy. Nghe hàng xóm bắt bệnh. Bệnh nhà thơ nhiều lắm đúng vậy đúng vậy. Bệnh kiêu mạn hênh hoang. Bệnh nặng đã ăn nám vào tim phổi. Bệnh không đọc sách không chiêm nghiệm ngẫm nghĩ thường chê bai phỉ nhổ. Nước bọt ở đâu mà lắm thế vấy bẩn cả mấy căn phòng. Bệnh ghen tị ghen tức. Thấy người ta giỏi hơn mình thành tích hơn mình thì trong lòng buồn bã u ám. Bệnh rượu chè đàn đúm. Ngỡ thế mới ra phách mới sáng tác tối tác những tuyệt phẩm. Bệnh đọc thơ dai đọc thơ dài đọc không đúng chỗ chỗ nào cũng xí xọn này nọ mô tê làm người nghe đối tác cũng nhạt người ớn tai. Mẹ nó ! Chỉ có chừng ấy mà múa qua múa lại múa đi múa về ! Ấy là mấy cô hàng xóm ghét quá mà chửi thế. Và bao nhiêu là bệnh nhỏ nhỏ lai rai chán ơi là chán. Đúng vậy đúng vậy. Nhà thơ bệnh thế thì chết là đúng thôi. Chỉ riêng nhà thơ thì không biết mình bệnh nặng trầm kha để rồi chết đi một cách đớn đau khổ sở.

Sáng thức dậy mồ hôi mồ kê chảy ròng mới biết mình còn sống. Chao ôi ! Cái thứ nghệ thuật ngôn ngữ í a thế mà cũng làm cho người ta bã hơi tai mệt đáo để. Cái chết sừng sững phía trước mà vẫn còn sợ. Đúng vậy đúng vậy. Lòng người kỳ bí.

 

Huỳnh Minh TâmGV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng NamĐT 0510 3865898tamdailoc@gmail.comtamdailoc.vnweblogs

More...