đọc bóng làng của Ngô Hà Phương

By Huynh Minh Tam

 

Bài viết của huỳnh minh tâm GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đai Lộc Quảng Nam

BÓNG LÀNG-ĐẤT VÀ NGƯỜI

(Nhân đọc tập thơ Bóng làng của Ngô Hà Phương NXB Đà Nẵng 2010)

Những cảm nhận ban đầu của tôi khi đọc tập thơ Bóng làng của Ngô Hà phương-người con của  Đại Lộc-là gặp quê xứ đất đai Đại Thạnh của anh nói riêng Đại Lộc Quảng Nam nói chung rất chi thân thiết; và xứ đất của "Cuộc đời bão thổi/ anh đã đi vạn dặm chân trời/ sao có điều rất lạ em ơi/ vẫn chưa đi khuất tiếng gà trưa xao xác/ tiếng mẹ la con tiếng sáo cưỡi diều/ tiếng con trẻ kéo ngày lên ngõ nhỏ/ tiếng gàu khua trăng tiếng lá động chiều/ tiếng nhái nhai đêm tiếng vườn mỏi quả/ tiếng võng vẽ vòng tiếng mọt mài trưa"(bóng làng) ấy lại đầm ấm tình người tình đất tình cây. Nơi ấy con người được sinh ra sau nỗi đau là tình yêu mơ mộng. "Vẫn chưa ra khỏi bãi bò nhẩn nha gặm cỏ/ chưa ra khỏi bờ tre quẫy gió/khu vườn tiếng chim xanh mãi mái hồn/giếng nước mái đình mắt níu tay ôm/chưa ra khỏi. không bao giờ ra khỏi/ và. Anh vẫn còn đi. Trời rộng. Năm dài..."

Trải lòng mình tươi mới với cỏ cây hoa lá với suối mát trăng thanh xuyên suốt tập thơ Ngô Hà Phương không rời cảm xúc quê nhà chứa chan mật ngọt mật đắng. Đất quê hương quê trời quê như một tiếng gọi cho thơ anh chếnh choáng men nồng. Như rượu hồng đào để rạo rực từng dòng thơ ấm nóng. "Rớt xuống Khe Tân một chiều hồ say/ núi thả hồn thơ vào đáy thẳm/ mây thả bồng bềnh lên cõi mộng/ thuyền lắt lay một chấm ngang trời/ đồi núi chập chùng say đắm/ khe suối thì thầm bí ẩn/ tầng tầng cú sóng đập vào tim/ lưng ngã khe Mài ngủ quên trên thác đá/ duỗi cẳng vũng ruà ngấm mát vào xương/ Cụng trán dương thông khói sương mờ má lạnh/ vấp mắt vụcĐầm sóng soải những tiên nương."( Nhấp chén Khe Tân)

Đọc thơ của Ngô Hà Phương dường như tôi đang nghe ngửi nếm nắm nhẹ nhàng thoang thoảng đâu đây mùi "hương" của quê lúa và quê núi của tuổi thơ và tuổi già của giấc mộng và sự thật. Thơ anh cảm động chất chứa một tình cảm đôn hậu gần gũi truyền thống. "Con đã leo lên gò ông An bước cao bước thấp/ hái trái sim tím bầm bao nỗi nhớ nhung/ gỡ mảnh liềm trăng mẹ đất để cuối trời leo lét/ nhặt ánh mắt tròn xoe trước khoảng rộng chân trời xưa con thả cheo leo/ khựng ánh bùi ngùi trước gò ông Đầu lành lạnh/ ...con nhảy tung tăng trên con đường thơm mùi hoa ngõ" ( Con đã về đây )

Có người bảo "thơ là trái tim" rồi "thơ là giọt lệ" hoặc "thơ là vầng trăng thu chênh chếch ngoài song cửa". Dẫu nói thế nào đọc Bóng làng tôi cũng cảm nhận tác giả đã khúc xạ hoặc là anh đã "trầm thơ" ở trong các nhận xét ấy

Vâng nếu "thơ là trái tim" thì Ngô Hà Phương đã có trái tim hồng mọng nước đập đâu đó phập phồng dấu yêu. "Sớm nắng chiều mưa chia dòng trong đục/ mẹ vẫn bốn mùa nuôi một dòng xanh/ khi đứng vọng người bên bờ nỗi nhớ/ mắt dòng sông hay mắt mẹ mênh mông/ tôi bây giờ đã qua nhiều sông suối/ nỗi buồn nhớ quê rười rượu sông người/ sông hỡi sông hoàng hôn lênh đênh khói sóng/ khiến lòng mình xanh một nét chơi vơi" (Vẫn chảy sông ơi)

Nếu "thơ là giọt lệ" thì lệ của anh cũng đã lung linh tan vỡ sinh thành những giấc mơ  thổn thức cho anh niềm hy vọng để sống và yêu . "Giấu tuổi thơ vào cánh ve mắt phượng/ tôi lao về phía không gian chật chội tiếng người/ cơm níu áo ngày lấn đêm cơn mơ đè giấc ngủ/ bước mải mê quên lối cỏ mời/ Tôi đã đến tận chân trời khát vọng/...giờ trở lại hè vẫn tươi sắc nắng/ lá vẫn hát đầu cành hoa gạo lắc lư/ biết lấy gì đền ơn người cất giữ/ ngoài hai mái đầu đã sớm hoang vu" ( Vẫn sáng mùa hè ấy)

Nếu "thơ là vầng trăng thu chênh chếch ngoài song cửa" thì anh đã có bài thơ Thu Xa rất gợi nhiều hình ảnh đẹp. "núi thờ thẫn đón chân mùa se sắt/ sông lặng lờ phả mát giọt trong veo/ đồng ngọt xớt những câu hò gặt hái/ đường thơm lừng bao trang vở nắng reo/ hang lá trẻ chơi biết thu về sắc đổi/ cành lạnh vườn thưa bần bật cánh chim sà/ lặng lẽ ao chiều thuyền lá tre bất động/ ngõ nhỏ đi về vàng nhuộm lối phôi pha/ bến vắng chiều nghiêng cha ôm cần tựa mộng/ngút ngát chè đồi mẹ lúi húi hái mơ" ( Thu xa).

Trên một nền ngôn ngữ dân dã giản dị một giọng thơ se sẽ khe khẽ dịu dàng "ý được gợi ra nhiều hơn văn tự chữ xoá đi nhưng hồn chữ ở lại"( Trần Đồng Minh) không a dua theo một xu hướng thơ hiện đại trúc trắc khó hiểu khó đọc cũng không ham hố mang tính triết học về thân phận chỉ đất và người cùng đôi lúc ngỡ rặt là tiếng nói phản tỉnh về nỗi buồn sâu xa ( cõi tiềm thức) ( Mỗi lần cầm khăn xoá bảng/ biết là thương trách bàn tay/ những điều mình vừa mới giảng/ lẽ nào thành hạt phấn bay (Phấn bay)) tập thơ đầu tay  Bóng làng  đã "giội" vào tâm hồn bạn đọc một "cốc chè xanh tươi ngọt ngào" đáng quí đáng yêu. Thành thật chúc mừng anh thành công "dày dặn sâu sắc cao tầm" như nhà thơ Trúc Thông đã tin cậy.

Bài viết của Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng Nam

ĐT 0510 3865898

More...

thơ cây hoàng lan

By Huynh Minh Tam

 

Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng Nam

CÂY HOÀNG LAN BÊN HỒ THIỀN QUANG

                                  Mến tặng Bùi Phương Thảo

Thảo chỉ tôi cây hoàng lan bên hồ Thiền Quang

Nở những đóa hoa tình yêu đầu đời

Hai mươi năm trước

+

Đôi mắt người con trai ánh lửa gần gụi

Những ngôi sao lấp lánh

Cánh đồng mùa xuân nở thơm hoa dại

+

Hai mươi năm rồi

Cây hoàng lan vẫn còn nở hoa

Thơm ngát trong trí nhớ

Huyền nhiệm những trang vở tuổi học trò

+

Sao tôi lại ngồi với Thảo bên hồ Thiền Quang

Sao những vạt nắng đêm he hé đâu đấy

Sao tôi lại sinh ra ở nơi đây

Rất chậm

Hiện tiền

+

Sau ngàn năm nữa và có thể lâu hơn

Là đôi hạt bụi

Chúng ta lại trở về

+

Bên hồ Thiền Quang cây hoàng lan vẫn nở

Những câu thơ nở thơm trên môi đôi hạt bụi

Từ những cuộc ra đi

+

Rất chậm

Hiện tiền

Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng Nam
 

ĐẤT NƯỚC TRÊN HAI TRỤC TỌA ĐỘ

Nhìn dọc đất nước nhánh hồng thơm tháng ba

Nhìn ngang đất nước ngọn cỏ tháng mười bùn non ngửa sấp

+

Chạy dọc đất nước nào máy bay nào tàu lửa nào ô tô

               ầm ĩ nhộn nhịp bốn mùa nắng mưa

chạy ngang đất nước bác nông dân đi bộ người bán

                  vé số xe đạp oằn vai

+

Thơ dọc đất nước đỏ rợp sử thi tên người tên hoa háo hức lễ hội

Thơ ngang đất nước mắt mẹ mù sương nhà cửa lũ lụt tróc trơ

                 đôi tay gầy guộc

+

Trục dọc sống lưng người đời

Trục ngang đôi vai người đời

+

Nhìn lên khoảng trời xanh thăm thẳm

Nhìn xuống mắt đất rộng mênh mông

+

Chiều dọc đất nước là nơi ta đã chia xa

Chiều ngang đất nước là nơi ta hẹn quay về.

Huỳnh Minh TâmGV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng NamĐT 0510 3865898tamdailoc@gmail.comtamdailoc.vnweblogs.com

More...

bài viết của nhà văn Trần Anh Thái

By Huynh Minh Tam

 

Ánh sáng của Tự do thuần khiết

Và tinh thần của biển

                                           Nhà thơ Trần Anh Thái

      Từ ngày 2/10- 6/10/ 2010 taị thủ đô Soul ( Hàn Quốc) đã diễn ra Liên hoan thơ thế giới với sự tham gia của các nhà thơ nổi tiếng của nhiều nước trên thế giới như các nhà thơ Christopher Merrill Douglas Messerli ( Mỹ); nhà thơ Koike Masayo ( Nhật Bản ); nhà thơ Antonio Colinas (Tây Ban Nha);  nhà thơ Ko Un nhà thơ Choi Dong-ho ( Hàn Quốc) Nhà thơ Bei Dao nhà văn MoYan nhà thơ Lin Mang (Trung Quốc) nhà thơ Jerzy lllg (Phần Lan); nhà thơ Claude Mouchard ( Pháp)... và nhiều nhà thơ nhà phê bình văn học các giáo sư văn chương các nước châu Âu chau Á và Hàn Quốc cùng tham gia Liên hoan thơ thế giới. Nhà thơ Trần Anh Thái ( Việt Nam) được Ban tổ chức mời tham dự Liên hoan thơ thế giới. Tại buổi Hội thảo có chủ đề: Tinh thần thơ ca của biển nhà thơ Trần Anh Thái ( Việt Nam) đã có bài tham luận dài 14 phút. Bài phát biểu của nhà thơ Trần Anh Thái đã được bạn bè thế giới chăm chú ý lắng nghe và đồng cảm chia sẻ. Phongdiep.net xin trân trọng giới thiệu toàn văn bài tham luận của nhà thơ Trần Anh Thái tại cuộc Hội thảo này. 

       Cách đây nhiều năm trước tôi cùng một đoàn khảo cổ về thành phố biển Hải Phòng của đất nước tôi. Tại đây tôi được chứng kiến các nhà khoa học khai quật một ngôi mộ cổ trong đó có những cỗ quan tài khắc hình những thuyền buồm lướt sóng. Những cỗ quan tài làm từ những cây gỗ lớn có hình dáng  con thuyền từ nhiều nghìn năm trước cho một thông điệp: Người Việt cổ xưa sống cùng sông biển và chết đi cùng sông biển. Điều này như một định mệnh và không gì khác hơn chính là tinh thần của biển có  trong tâm thức chúng tôi ngay từ thuở xa xưa.

      Tôi sinh ra ở một vùng quê nghèo ven biển Đồng Châu huyện Tiền Hải tỉnh Thái Bình. Thuở bé tôi từng lặn lội khắp nơi trên các bãi biển quê hương để kiếm từng con cá con tôm sinh sống. Bờ biển quê tôi  thoải và đục không giống nhiều bờ biển khác ở Việt Nam nước  sâu và trong. Chính vì thoải và đục nên rất ít khi tôi thấy ngọn sóng xô bồ ồn ào gào thét rồi sau đó tan biến tức khắc. Sóng biển quê tôi u trầm buồn bã quanh năm ngày tháng. Tiếng sóng ấy như một giọng hát trầm hùng thấm sâu và ngân xa mãi mãi. Nhưng khi bão nổi thì bất ngờ trào dâng khốc liệt. Sự tàn phá của những con sóng mạnh mẽ dữ dội tới mức có thể cuốn đi cả một vùng làng một vùng đất và thảm họa của nó thì dai dẳng và tệ hại khôn lường.Và có lẽ vì thế từ lâu biển đối với tôi là một cõi riêng thiêng liêng tồn tại trong thẳm sâu tâm hồn và thể xác của cá nhân tôi. 

        Người dân làng tôi đời này qua đời khác sống lam lũ cùng sự vật vã thăng trầm giữa hai con nước thủy triều lên xuống. Nó chính là những khúc ca bi tráng và trữ tình về thân phận con người. Những câu ca dao tục ngữ mà tôi học được về biển đầu tiên là những tiếng hát cất lên từ thẳm sâu của trạng thái tâm thức bi tráng và trữ tình đó; nó song hành cùng với mọi niềm vui và nỗi đau khổ mà chúng tôi đã phải chịu đựng và trải qua. Và cũng bởi vì sau những nhọc nhằn mất mát đau thương để sinh tồn sau những cuộc chiến tranh tàn khốc tội ác và hận thù người dân làng tôi luôn khao khát vươn tới cuộc sống thanh bình vươn tới vẻ đẹp tình yêu lòng bao dung thơ ca và nghệ thuật. Có lẽ cũng vì thế mà người làng tôi cũng như tất cả các làng quê khác ở Việt Nam có một tình yêu thơ ca thật hiếm hoi và họ có một khả năng cảm thụ thơ ca mạnh mẽ. Thơ ca nói chung và thơ ca mang tinh thần biển nói riêng luôn được cất lên từ thẳm sâu trái tim được cất lên như một ý thức về lẽ sống trong sự sinh tồn. Năm 2003 trong trường ca Trên đường tôi có một đoạn thơ viết về biển như sau: 

Biển bốn mùa sóng đục/ Tôi soi dọc đời tôi/ Con thuyền ẩn đầy bất trắc/ Lúc tôi ngã sõng soài/ Biển nâng tôi lên mặt đất/ Khi đêm tối bủa vây/ Sao biển sáng soi đường./ Tôi sống trong cơn mơ của những đêm rằm/ Tôi bốc cát xây lâu đài trong ngày biển động/ Lâu đài vút cao / Hạt cát đời bé bỏng/ Con chim hót khàn đêm / Khản giọng qua ngày./ Sóng đổ dưới chân trần rạn vỡ/ Tôi cố rút chân lên sóng níu tôi về/ Tôi xô dạt nước lên nước xuống/ Biển che chắn tôi/ Tiếng sóng nhọc nhằn./ Tôi bước trên đường có nhiều khúc rẽ/ Trong bữa đói chiều hôm cơn khát cuối ngày/ Giữa rừng xa gai bụi/ Nơi ngách phố úp mặt vào chén rượu/ Ngước mắt lên vì sao sáng trên đầu/ Tôi đứng một mình sau bức tường nứt vỡ/ Biển vuốt ru/ Đưa tôi đến bến bờ... 

      Và như thế biển tự bao giờ trở thành nơi che chở nơi nương tựa tinh thần cùng sự lựa chọn cho những phát ngôn về tình yêu lòng bao dung nhân hậu cho ý chí và lẽ sống. Và cũng vì thế mà biển luôn ám ảnh có mặt ở mọi nơi trong thơ ca và cuộc sống của các nhà thơ thuộc nhiều thế hệ người Việt chúng tôi. Tôi rất tôn quí Tuệ Trung Thượng sĩ ( 1230-1291) ông là một thiền sư một nhà thơ lớn đời Trần. Sau chiến thắng Nguyên- Mông ông từ bỏ quan trường từ chối hợp tác với triều đại đương thời trở về chuyên tâm nghiên cứu thiền học và làm thơ yên lặng tựa vào cõi thẳm sâu tâm thức biển: " ... Muôn tía nghìn xanh tràn đất nước/ Chân trời góc biển dưỡng tình ta. " Sóng dài thuyền nhỏ nổi lênh đênh/ Cất mái chèo qua đoạn thác gềnh/ Một tiếng nhạn trời đâu vẳng đến/ Gió thu như đã dậy mênh mông"...      

Trần Nhân Tông (1258- 1308) vị Hoàng đế anh minh một bậc trí giả cuối đời đã trút bỏ ngai vàng trở về chuyên tâm thiền học. Ông là một tâm hồn lớn sâu thẳm và tuyệt đẹp. trong thơ ông là cả một trái tim nhân ái bao dung của biển cả một tình thương xuyên thấu vũ trụ đủ để ôm chứa biển trời : " Gan dạ sắt đá vượt lên tuyết buổi sáng/ Quần lụa mộc khăn lụa trắng đón gió đông". " Khách đến chơi không hỏi việc đời/ Cùng đứng tựa lan can ngắm biển khơi mờ mịt ở chân trời". "... Một vệt nắng chiếu rực sáng bên ngoài biển nước/ Nghìn núi lặng tờ lá đỏ rơi/ Mây ướt giăng như mộng tiếng chuông xa vẳng."... 

      Như một thiên chức của cái đẹp cho dù phải trải qua xiết bao biến động những đe dọa khốc liệt của dòng đời thậm chí ngay cả tai họa đến từ cái chết những vần thơ kiệt tác của các nhà thơ không ngừng thấu thị một tâm thế an nhiên tự tại trước biển trời sông nước. Những bài thơ bốn câu cực ngắn  nhưng ôm chứa cả một vũ trụ mênh mang mà nhẹ nhàng cứng cỏi tỏa rạng hào quang trí tuệ. Và như thế thơ ca đã bỏ lại sau lưng mọi tham vọng nghiệt ngã của dòng đời những đau thương của chiến tranh và tội ác để viết lên những kiệt tác thơ về tình yêu cuộc sống; hình ảnh thơ rộng lớn uyển chuyển sâu sắc. Những vần thơ không chỉ đẹp đẽ tinh tế đơn thuần; mà còn mang tâm thế mênh mang của biển cả cùng một tư duy vũ trụ:  " Sáng chơi trên ngọn núi có đám mây nổi/ Tối về ngủ ở eo biển trăng sáng/ Bỗng nhiên được hứng thú hay/ Muôn hình tượng nảy sinh ra đầu ngọn bút. Trần Thánh Tông ( 1240- 1290).  

      Vậy là đã đối lập với hận thù tham vọng chiến tranh và cái ác... Không phải chỉ là hòa bình mà là an nhiên tự tại là thơ ca và tình yêu. Một ngọn núi nằm bên bờ biển một đám mây eo biển rực rỡ ánh trăng... với muôn màu sắc hình tượng đẹp đẽ hứng thú tràn về... tất cả là thiện tính là vẻ đẹp... Những bài thơ như vậy về biển đương nhiên không thể loại bỏ được cái ác chiến tranh độc tài bệnh tật và đói nghèo ...nhưng đó là dấu ấn khắc sâu vào đá là sự thức tỉnh văn hóa là ánh sáng của tự do thuần khiết chống lại bóng tối. Và vì vậy không có cách nào khác các nhà thơ phải cất lên lời ca của chính mình   hát và viết về tình yêu cuộc sống về biển cả mênh mang cô đơn mà tráng lệ về vẻ đẹp tuyệt mỹ của thiên nhiên nhiều bí ẩn ... 

      Nhưng biển và thiên nhiên chưa bao giờ được yên tĩnh. Dường như tất cả các vùng biển của các đại dương thế giới đang bị chính con người hủy hoại. Không có một vùng biển nào mà con người không khai thác chiếm đoạt bởi lợi ích khôn cùng ...Nhưng tôi chắc chắn rằng văn học nói chung và thơ ca nói riêng bằng bản chất nghệ thuật của mình mang trên vai nhiệm vụ lớn lao và như một sứ mệnh cứu rỗi những nguy cơ bế tắc sẽ tìm ra lối thoát cho những thách thức đang ngày càng nghiêm trọng ở các vùng biển  hôm nay. 

        Bởi lẽ thơ ca vốn chứa đựng trong nó một sức mạnh  không gì thay thế được. Xét về bản chất con người từ khởi thủy đã mang sẵn chất thơ. Nó tiềm ẩn đâu đó trong vô cùng. Nó là vô thức. Khi con người nhập cuộc ở vào một thời điểm thích hợp nào đó tự nhiên thơ ca phát lộ. Cường độ phát lộ nhiều hay ít mạnh hay yếu đến được sự chân thật hay đi bên ngoài sự chân thật tùy thuộc vào tiềm năng nội lực của mỗi tạng tính mà bật ra viết ra những sản phẩm thơ khác nhau. Cũng có người mãi mãi thơ không phát lộ nhưng chất thơ vẫn có đó nó tiềm ẩn sâu thẳm trong bản thể nó chưa được đánh thức nó bị bỏ quên. Nhưng nó vẫn còn đó trong vô thức-  Điều này giải thích vì sao những đứa trẻ mới sơ sinh vô cùng hứng khởi với màu sắc lạ mọi trò chơi khác thường. Và nữa những người không dính dáng gì đến văn chương nghệ thuật những nhà toán học chẳng hạn thậm chí là những nông dân không biết chữ suốt ngày trồng rau cày ruộng...nhưng trong một cơn hứng khởi mãnh liệt từ thẳm sâu  họ bật ra những nhịp thơ nhịp hát hoặc nhảy múa hoan ca tràn ngập. Chất thơ-  Hòn đá đã có mặt ở thế gian cho dù người ta cố tình quăng nó xuống sông vứt nó xuống biển chôn nó tận sâu trong lòng đất thì nó vẫn còn đó mãi mãi. Bằng chứng là vì chính cái chất thơ ấy chứ không phải cái gì khác mà nảy sinh niềm hứng khởi thôi thúc sáng tạo con người tự hoàn thiện mình làm Người.

    Nhưng vì cuộc sống sinh tồn con người tự giác rời bỏ chính bản thân mình rời bỏ tự do thuần khiết bước theo lối rẽ - Tôi tạm gọi là lối rẽ của Người khổng lồ Cám Dỗ. Họ bị Cám Dỗ vây chặt bám riết với mọi ràng buộc khốc liệt và ngớ ngẩn. Họ sa lầy trong tù đọng của những hấp dẫn giả tạo một cách tự giác vô tư. Họ háo hức đi trên lối rẽ của Cám Dỗ mà sự tha hóa đang chờ đón họ ở tương lai. Thứ tương lai mà Cám Dỗ tạo ra để lôi kéo con người thực chất nó là sự bịa đặt không có thật bởi Cám Dỗ- kẻ bịa đặt vĩ đại. Và cứ thế cùng thời gian con người mê mải đi trong mây mù trên lối rẽ của Cám Dỗ càng đi càng mệt mỏi bế tắc ê chề vô vọng không có điểm dừng không nơi kết thúc. Trên lối rẽ ấy nhiều khi họ tuyệt vọng cùng đường và đôi khi họ reo vui hạnh phúc. Họ reo vui vì có lúc mơ hồ tưởng rằng đã gặp  một vài mảnh vỡ thiên đường rớt xuống trần gian; họ tuyệt vọng cùng đường khi gặp núi sâu vực thẳm không nơi bấu víu. Nhưng họ vẫn đi. Họ là quán tính của một cỗ máy vận hành liên tục không ngưng nghỉ. Họ là cái đuôi chạy trong vòng quay quyền năng của Cám Dỗ. Chính vì lý do này mà biển cả  ngày càng bị khai thác hủy diệt tàn phá nặng nề như chúng ta đang lo ngại hiện nay. Nhưng may mắn thay chính trong lúc cùng quẫn đó thơ ca xuất hiện. Thơ ca bật ra từ nội tâm thăm thẳm của niềm vui sướng tận cùng và nỗi bất hạnh lắng sâu. Chính trong lúc tận cùng ấy thơ tới được giới hạn của sự tĩnh tại. Và chỉ ở giới hạn này nó mới có được trạng thái trong suốt thuần khiết gần đến được với sự trong sáng thuần khiết nguyên khởi mà con người từng có. Tôi rất thích một bầu trời mùa thu trong vắt không hề có một gợn mây. Tôi thích nó không phải chỉ vì nó đẹp mà còn vì khi nhìn bầu trời ở trạng thái ấy nó mới cho ta cảm giác bầu trời thấu suốt thật cao thật sâu và  mênh mang như nó vốn là thế. Còn hôm nào có những đám mây lại cho ta cảm giác bầu trời chật hẹp thấp bé không rõ ràng. Điều này có một liên hệ nào đó với việc khám phá thế giới bên trong của các nhà thơ. Bởi khi ở trạng thái trong sáng thuần khiết thơ ca có khả năng biểu hiện một cách chính xác bản chất sự vật. Nó không vướng víu bận tâm bởi mọi tham vọng và hệ lụy. Nó vượt lên những chật chội buồn thảm của Cám Dỗ với chỉ một khát vọng: Trút bỏ nỗi đau bước ra khỏi lầm lạc khổ đau Trên Đường tìm kiếm hạnh phúc tìm kiếm  cái đẹp.

   Sự thật trong hành trình cùng Cám Dỗ con người yếu đuối và cả tin luôn thua cuộc luôn bị cuộc sống săn đuổi. Họ bị kẻ độc tài Cám Dỗ nói rằng: Tất cả mọi lợi ích và tham vọng mới là chân lý là sự thật là hoàn thiện...và họ tin vào điều đó. Họ quả quyết một cách dứt khoát rằng lối rẽ của Cám Dỗ mới là con đường duy nhất đúng duy nhất là sự sống. Và hậu quả là: Bất hạnh khổ đau tràn ngập biển cả hủy diệt hàng ngày chiến tranh bệnh tật đói nghèo... Vào chính lúc đó thơ- là kẻ cứu rỗi; nó không cùng Cám Dỗ mà là Trên Đường tự do và  thuần khiết. Đương nhiên trong thực tế thơ không bao giờ đến được bản thể ban đầu. Vì nó như vô thức đã rời bỏ quá lâu quá xa bản thể. Xa lâu đến mức nó không còn nhận biết chính nó nữa đến mức nó tưởng rằng Cám Dỗ mới là đương nhiên chân thật. Giờ thì qua sợ hãi khổ đau và tuyệt vọng nó trở về chính mình tự nhận thức lại. Nó không đến được tự do tuyệt đối nhưng mọi nỗ lực của nó đã gần đến ở Trên Đường. Và ngay khi ở trạng thái Trên đường tự do thuần khiết này nó đã mang trên vai sứ mệnh vô cùng lớn lao- tự nhiên thế- sự cứu rỗi. Không ai bắt nó cả. Nó tự nguyện nó là nghiệp mệnh. Nó kéo con người ra khỏi nỗi đau trần thế kéo con người xa lìa lối rẽ của Cám Dỗ nó khao khát Trên Đường tự do thuần khiết. Và ngay chính lúc Trên Đường tự do thuần khiết nó đã tràn đầy hạnh phúc- nó là Thơ. 

   Chừng nào chưa dứt khoát rời bỏ Cám Dỗ còn toan tính vụ lợi luẩn quẩn trong vòng vây của lối rẽ ham muốn thì chừng đó  còn nhiều đau khổ biển cả còn bị tranh giành chiếm đoạt và lợi dụng thách thức ngày càng nghiêm trọng. Vì đơn giản là nó bị áp đặt. Bị Cám Dỗ áp đặt. Mà tất cả mọi sự áp đặt thì đều không phải là thật là gượng ép là giả dối. Nếu không nói rằng sự áp đặt càng quyết liệt bao nhiêu thì sản phẩm mà nó sinh ra càng méo mó dị dạng bấy nhiêu; và không loại trừ nó còn tạo ra cả quái thai bệnh hoạn. Chính điều này mà những vấn đề của biển đang trở thành thách thức với chúng ta hôm nay. Chỉ tiếc rằng con người nhiều khi lại hoàn toàn không hề biết chính họ bị áp đặt. Không ít khi họ tin tuyệt đối rằng chính sự áp đặt mới là đúng là chân thật. Họ mụ mẫm. Điều đó giải thích tại sao tất cả mọi người sinh ra đều có chất thơ nhưng chỉ một số rất ít người chất thơ mạnh mẽ mới viết  thơ. Và trong số rất ít người viết thơ lại chỉ có rất ít người là sáng tạo thơ. Còn lại số đông chỉ đam mê thơ như một bản năng như một quán tính. Số đông này rất khó tiếp cận bản chất của thơ của sự thật. Vì họ đã hít thở trong bầu khí quyển của kẻ áp đặt. lâu dần sự áp đặt thành thói quen quán tính thành đương nhiên. Họ làm theo sự đương nhiên một cách đầy đam mê thích thú thậm chí còn kiêu hãnh và tự mãn.  Họ đã để mất thơ mất  sự chân thật. Và họ cứ thế lầm lũi đi trên lối rẽ giả dối mà Cám Dỗ bày đặt. Và đương nhiên sản phẩm của họ sinh ra từ bàn tay của Cám Dỗ thì nó thuộc về Cám Dỗ không thuộc về họ. Trong thực tế Thơ không bị chi phối bất cứ điều gì cả. Nó chối từ mọi áp đặt dung tục lòng tham sự giả dối vụ lợi toan tính. Nó chỉ là chính nó. Tự do thuần khiết. 

   Thơ - Trên Đường cứu rỗi. Con đường duy nhất dẫn đến Trên Đường thơ chính là con đường của tài năng và trái tim. Và chỉ trái tim mới đủ sức dẫn dắt Trên Đường thơ " Những trái tim lần tìm nhau run rẩy". Nếu không hiển nhiên đầy rẫy tha hóa quái thai. Nhưng thật khó khăn vô cùng. Con người cả tin vào Cám Dỗ và họ phải trả giá. Bằng chứng Cám Dỗ chính là thảm họa là nguyên nhân thủ phạm của những bi kịch bế tắc và những thách thức. Chính vì tin vào Cám Dỗ nên nó luôn lẫn lộn cái thật và cái gần thật. Và khi cái gần thật có cơ hội chiếm ưu thế đến lượt nó phát huy quyền lực trở lại giết chết niềm tin. Mọi thách thức nghiêm trọng của biển phát sinh từ đây.       

       Sự thật đã thua cuộc. Chính vào lúc này chứ không phải lúc nào khác Thơ dứt khoát rời bỏ Cám Dỗ. Cái Cám Dỗ mà trong đó chỉ thấy tràn ngập " Gã hề lăng xăng sàn diễn u mê" để Trên Đường tự do thuần khiết. Từ trong sâu thẳm Thơ vang vọng lời cảnh báo về thân phận con người rằng: " Không ai giúp được chúng ta/ Những tiện nghi và những giáo luật/ Chỉ tiếng gọi vang lên sự sống/ Tiếng gọi vang lên sâu thẳm cõi người"; để đưa con người thoát ra mọi tranh giành hận thù tàn sát và lòng ghen ghét chiếm đoạt... Ra khỏi uy quyền độc tài từng ngự trị con người một cách tuyệt đối của Cám Dỗ để trở lại tự do trong sáng thuần khiết. Chừng nào nó còn chấp nhận thua cuộc an phận cùng Cám Dỗ chừng đó nó vẫn bị áp đặt vẫn chỉ là giả gượng ép. Là tiếng kêu cải lương trống rỗng. Nó là thứ vô ích . Nó chỉ thực sự có ích khi nó trở về chính nó: Trên Đường- Thơ- Tự do thuần khiết- Cứu rỗi. Nếu không nó mãi mãi chạy bên ngoài sự thật. Và mọi nguy cơ bất hạnh mãi mãi xẩy ra. 

     Tất cả những điều tôi vừa trình bày ở trên không có gì khác hơn chính là sứ mệnh của thơ trong tinh thần biển hôm nay là khát vọng để thơ được tự do cất lên tiếng hát chân thực trong sáng thuần khiết của mình chống lại bế tắc và mọi thách thức. Thế kỷ 21 được xem là " Thế kỷ của đại dương". Sự gắn bó của con người với biển cả ngày càng trở nên vô cùng quan thiết. Đối với dân tộc tôi biển chính là số phận của con người. Từ khi người Việt sinh ra biển đã trở thành một nửa trong máu thịt thân thể và tâm hồn mỗi chúng tôi. Truyền thuyết của dân tộc tôi kể lại rằng Lạc long Quân vị Thủy tổ sinh ra dân tộc tôi thuộc loài rồng. Loài rồng thì không thể tách rời sông nước. Cuộc hôn nhân Lạc Long Quân- Âu Cơ có với nhau 100 người con 50 người theo mẹ lên núi và 50 người theo cha về biển nói lên sự gắn kết sống chết cùng sông nước của loài rồng như một tiên báo về định mệnh của người Việt chúng tôi. Và cũng vì vây với dân tộc tôi tinh thần biển luôn là tinh thần mở rộng giao lưu quốc tế và nhân loại. Cao Bá Quát Nguyễn Tường Tộ Phạm Phú Thư Phan Châu Trinh Hồ Chí Minh...Mỗi lần ra biển là mỗi lần tinh thần người Việt vươn lên tầm thế giới. Thơ ca của dân tộc tôi hàng ngàn năm thấm đẫm trong tinh thần của biển. Khi dào dạt mạnh mẽ dâng trào lúc tĩnh lặng ảo huyền thăm thẳm cùng tận đại dương... Nhưng hiện nay biển đang bị đe dọa đứng trước nhiều nguy cơ hiểm họa. Và ở đây hơn lúc nào hết thơ ca- ánh sáng của tuệ giác và minh triết thứ ánh sáng sinh ra từ tự do trong sáng thuần khiết có khả năng cứu rỗi; chống lại những mưu toan làm vẩn đục tinh thần của biển. Và phải chăng đó chính là lối thoát cho tinh thần mới của biển của không gian giao tiếp hôm nay.

 Phongdiep.net

More...

thơ nguyễn hải trièu

By Huynh Minh Tam

Nguyễn Hải Triều có quê xứ ở Đại Lộc Quảng Nam. Thơ anh đằm thắm máu thịt với quê hương với tình yêu luôn thổn thức nồng nàn. Thơ anh đẹp như giọt sương đêm một chút lạnh một chút man mác một hồ tình gần gụi láng lai. Trang này xin giới thiệu một bài mới của anh
 

KHÚC RU LÁ CỎ

                                                                       Nguyễn Hải Triều


Khi lá cỏ ủ hạt sương trong ngần

Tiếng dế non mài dấu chân ngày lặng

Khi ngôi nhà ký ức có nhiều bờ phên trắng

Tôi nghe gió thổi bốn bề!

Gió kể về những sợi khói lãng du

Ngày mỏng manh đi qua em mười sáu tuổi

Thương đòn gánh uốn cong chiều vẹt mòn vai áo

Mùa trinh nguyên bày biện ước mơ xa...

Kể với tôi về câu thơ

Viết từ khúc mơ bóng râm hoài niệm

Đêm con gái bến sông run bàn tay ấm

Có mối tình đầu tha hương...

Lá cỏ ru xanh những con đường

Dấu cứa thời gian đắng cay và hạnh phúc

Cái đêm mài vết chai bàn chân nẻ nứt

Đá lặng thinh. Hương dầu dừa thơm ủ tóc xuân thì...

Tôi trở về nơi tôi ra đi

gặp được em và khúc mùa lá cỏ
                              Chừng đã thu và quanh tôi đầy gió

Thổi từ phương em...!

                                                            


                                                             Thu 2010

                                                                 N.H.T.

More...

thơ MAULUA

By Huynh Minh Tam

 

Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng Nam

ĐT 0510 3865898

Tamdailoc.vnweblogs.com

MÁU LỬA


    Kính tặng nhà thơ Nguyễn Hàn Chung


Máu lửa của cuộc đời nằn ở  đâu ?

Bệnh của cuộc đời nằm ở đâu  ?

+

Bệnh mà không bệnh

Không bệnh mà bệnh

+

Cái bệnh máu lửa hốt hoảng

Bệnh ra đường ngắm ngắm nghía nghía

+

Bệnh tình

Máu lửa rần rần trong thớ thịt

+

Bệnh ngồi

Miên man lá xanh

+

Hoa nở đầy tay trắng

Có hoa nào buồn không ?

Máu lửa của hoa ở đâu ?

+

Sông chảy ùn trong ngực

Trong vắt linh thiêng

Máu lửa của sông ở đâu ?

+

Khóc một đời không thấy

Cười một đời không hay.


  Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng Nam

ĐT 0510 3865898

Tamdailoc.vnweblogs.com

More...

thơ viết về hà nội

By Huynh Minh Tam


  Thơ viết về Hà Nội-Thăng Long Huỳnh Minh Tâm

      GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng Nam ĐT: 0510 3865898

       thamgia dự thi gửi báo Văn Nghệ

HÀ NỘI-GÓC NHÌN PHƯƠNG NAM

Cuộc sống đùn đẩy chúng ta xa cách ngôi nhà ấm áp

vòm sữa thơm ngát tình yêu đầu đời

dằng dặc những giấc mơ trưa hồ Gươm xanh huyền thoại

dằng dặc bia mộ tổ tiên phúng điếu tro tàn

+

ở nơi xa khuất bức rèm mùa thu dịu dàng

bầy chim sẻ mổ thóc đầu hiên

mổ vào đạn bom những cuộc sơ tán mổ vào những bức tượng

nắng mùa xuân ngọc bích loa kèn thổi hương tóc gió

+

bụi bặm và cũ kỹ

những bài thơ chết những khúc ca du dương mọc xanh như cỏ

chúng ta lem luốc ở đâu đó

+

đã sáu mươi năm đời người

chiếc trống vỡ

vẫn rền rĩ và xưng tụng

+

ngân nga đêm lốc phương Nam

người về thơm đầy tay người về hoa bay mẹ hiu hắt

  tựa cửa ngóng con hai vai nhật nguyệt

+

em đâu em đâu

một mảnh trời xanh một góc phố xanh

phố còn xanh ánh đèn long lanh em còn hồng tuổi ngọc

mưa còn thơm giấc ngủ em sâu

+

nghe gió lạnh đông bắc

u sầu

+

u sầu u sầu

chúng ta vẫn xa nhau trong tiếng gọi

trong lối đi thường nhật để gặp một bến đỗ

sự im lặng vĩnh cửu tiếng nói phù du

ở chùa chiền và tháp tự ở đức tin và lòng bi mẫn

+

đêm đêm tiếng chuông gió khẽ ngân

ngôi nhà ấm áp lửa và bóng tối

dẫu đôi dép mẹ mòn vẹt thời gian

sương đầu cây hoa rơi góc phố

+

đêm đêm

tiếng tàu ga Hàng Cỏ vẫn thúc giục chúng ta

trở về

múa vài đường gươm thiêng

+

Huỳnh Minh Tâm

Gv trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng Nam

ĐT 0510 3865898

Tamdailoc.vnweblogs.com

TẠO DỰNG HÀ NỘI

Giá như có thể tạo dựng một hình ảnh Hà Nội

tôi sẽ tạo dựng một Hà Nội cổ xưa

những mẹ hiền suốt ngày lang thang buôn cá bán cau

kể nhau nghe những chuyện tầm phào nhạt nhẽo

trở về nhà sau lam lũ

húp một chén chè nóng

hoặc ăn vội vàng chén cơm nguội với đĩa rau luộc

rồi đánh một giấc no tròn cùng giấc mơ thiếu nữ

vẻ đẹp quyến rũ như hoa cúc mùa thu

da thơm hương hồ Gươm gió mùa đông bắc

tóc thơm hoa sữa Cổ Ngư

+

Những câu chuyện tôi đã được nghe tôi mường tượng ra

                tôi có thể vẽ lại bằng nhiều kiểu cách

dẫu thật giản dị cũng chỉ bóng cây

trong đêm lờ mờ ánh trăng chẳng làm sao bằng vẻ đẹp thực

của Hà Nội cổ xưa

với những ngôi nhà rêu phong vách đá

với những bờ đê cỏ non đàn bò đi dạo bóng hoàng hôn

với những thiếu nữ da thơm hương mật ong

vai thon dòng Tô Lịch

đôi tay đôi cầu cong

+

Giá như có thể tạo dựng một hình ảnh Hà Nội

tôi sẽ tạo dựng một Hà Nội

ánh sáng suốt đêm thơm như lụa

tiếng dương cầm trong những nhà hát lớn chảy như sông Hồng

đền Ngọc Sơn những cây bàng sẽ hát mãi khúc khải hoàn

                                                thế gian ngày hội

hồn những người xưa trở về

nở đầy vườn hoa đào mùa xuân

bưởi thơm những bước chân thiếu phụ

+

Dẫu tôi dùng nhiều kiểu cách nhiều biểu tượng và

                                                 vẻ đẹp

Hà Nội tôi tạo dựng cũng chỉ như một bức tranh

đã chết nhiều màu sắc và âm thanh

cũng thật đơn sơ kém lung linh bí ẩn

những đường tàu uốn lượn những cơn mưa đêm dịu dàng

hương cốm thơm chén rượu nồng ấm Làng Vân

tiếng cười của sương bên cầu Thê Húc

làm sao tôi có thể tạo dựng

bởi sự sống động và bí ẩn ?

+

Giá như tôi có thể tạo dựng một hình ảnh Hà Nội

tôi sẽ không tạo dựng một ánh lửa một giấc mơ

                                                          nào cả

bởi Hà Nội vẫn đứng đó

với những bức tượng

những bóng cây cao những đám mây vàng sân ga tàu điện

vẻ đẹp im lặng bền bỉ

của những huyền thoại và giấc mơ

của chiều cao các cột ăngten và chiều sâu của ngôn ngữ

mà tôi thật nhỏ bé

khép nép đứng dưới bóng cây xanh mát

của những người đi trước của những người đang sống

                                                          và cả mai sau

+

Tôi thật nhỏ bé

còn Hà Nội vẫn trầm lặng bao gương mặt

dưới những cơn mưa hoa mùa xuân.

+

Huỳnh Minh TâmGV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng NamĐT 0510

3865898tamdailoc@gmail.comtamdailoc.vnweblogs.com

Thơ dự thi viết vê Thăng Long-Hà Nội

        Thơ viết về Hà Nội-Thăng Long Huỳnh Minh Tâm

      GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng Nam ĐT: 0510 3865898

       thamgia dự thi gửi báo Văn Nghệthơ dự thi về Hà Nội      Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng Nam

ĐT 0510 3865898

http://vn.mc761.mail.yahoo.com/mc/compose?to=tamdailoc@gmail.com

tamdailoc.vnweblogs.com

CƠN MƠ HÀ NỘI

đứng bến sông nhớ gió Hà Nội

ngồi cuối đồng nhớ mưa Hà Nội

ô hay gió mưa từ đâu sinh ra

góc phố từ đâu sinh ra

mà tôi nhớ thế

 +

tôi thấy em bên khung cửa mùa xuân gió

    thổi tóc tơ

đêm đêm gió rạt rào vòm mận

mận rơi vào ký ức

 +

ba mươi năm sau gió vẫn thổi lung linh vòm mận

vòm mận xác xơ lấp lánh nắng vàng

tôi thấy em trên cánh đồng mùa mưa năm nào

        bê bết chiếc áo nâu

đêm đêm đầm dề mưa hoa trên mặt người phận

   người dâu bể

  +

ba mươi năm sau quê xứ mưa dầm tôi đi tôi

   đi tôi đi

hoa cau trắng rụng não thềm tiếng chim chìa

  vôi giọt giọt

 +

ô hay gió mưa từ đâu sinh ra

Hà Nội từ đâu sinh ra

mà tôi nhớ thế

 +

em từ đâu sinh ra

ba mươi năm góc trời sóng vỗ

 +

sóng vỗ ở đâu em có biết không

hoa nở đầu sóng biếc

 +

hoa tàn đầu sóng biếc

gió mưa đầu sóng biếc

  +

giọt giọt giọt giếng sâu

mắt người đêm thâu

đời người cuộn chỉ

    Huỳnh Minh Tâm

Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng Nam

ĐT 0510 3865898

Tamdailoc.vnweblogs.com

More...

thơ nguyễn hàn chung

By Huynh Minh Tam

quăng quật tí tửng" trên con dường chữ nghĩa dường như Nguyễn Hàn Chung đã tim được cái " bản lai diện mục". Thơ và cả giối thiệu cách nhìn về các góc tâm hồn văn học của anh cũng rất riêng rất tri âm. Sự tung tẩy chữ nghĩa của anh thật đáng yêu đáng trân trọng. Xin giới thiệu một chùm thơ mới của anh
 

                  Nguyễn Hàn Chung

             Cuộc sinh  ̀n

                    thon em

                                                 

                          thơ

                                                   Tác giả xuất bản

                                                              2011

bí ẩn tháng giêng

                

Trôi qua chòm mây xám đầy quyền lực của                                                                mùa đông

con bướm khấp khởi đôi cánh mỏng

 nương nhờ chiếc lá khô chờ hơi xuân hé

 một làn sương mong manh thấm đẫm mơ hồ

Tháng giêng tàng trữ mầm xanh lao lực trong                            

 bụi bặm

 ẩn nhẫn chờ đợi một ngày  ấm áp

 giống như chu kỳ của người đàn bà hoài thai    

 cánh đồng

 tháng giêng tạm trú vào đàn bướm tơ sắp đến

 kỳ sinh nở

 mặc những cơn gió ganh tị chỉ chực len vào cội hoa ức hiếp

                

Sự sống ngắn ngủi vẫn phải hụt hơi tồn tại

 tháng giêng ương bướng

 không chịu thở theo nhịp mặc định  của mùa

 xuân

 gồng mình chấp chịu rét mướt

 Làm sao có thể tự huyễn hoặc mình

bằng cách ngưỡng vọng một cành mai rạng rỡ

 khi bốn mùa tự thoả mãn tấu lên khúc tụng

 lạc đệu

 Không một ai được châm chọc nhạo báng

 tháng giêng

 phải trao tận tay tín hiệu khai sinh muôn loài

 chùm chìa khoá bí ẩn có đủ quyền phép

 tháng giêng sẽ tự thân  hoá giải  nắng hạn                 

khô khốc mùa hạ lốc lũ xâm hại của mùa thu                hẩm hiu giá rét của mùa đông

Và có thể cả rộn ràng của mùa xuân nữa!

à ơi điệu cũ


Ngày quê nhà đùm túm tiếng tre reo
Cày cục đến chai sần cơn bếp núc
Còn một khắc chẳng cam buồn đắm ngực
Lao nếp nhăn theo gom góp bụi đường
           
Màu mưa nào không trắng xoá hà phương ?
Em ở lại chiều anh không hẹn thuở
Anh thức hết những bọt bèo rơm rạ
Tiếng chuông câm rưng rức buổi xa người


Nhỏ chăn đồng cuối tóc phải chăn côi
Ngoai ngoái lại mồ cha xanh nếp trán
Nâng chai cạn mà không đành dốc cạn
Giọt rơi tràn con mắt nhướng sa mi
  
Tuổi lăn tròn đời bể nửa viên bi
Những cạnh sắc cứa vào đâu cũng xóc
Thôi thì cố níu trái tim thất lạc
Nếu một mai nó cứng cựa chai lì
 
Quấn lòng anh trong tà áo em đi
Tay ram ráp bụi đường xa thiếu bạn
Anh rớt cuối bươn tràn qua vận hạn
Tiếng ơi à kĩu kịt rát cơn mê
       
Miễn là em cơm nếp dẻo anh v
ề

canh giấc cánh đồng

Không cam tâm nghe chiều đổ cơn giông

thất thểu vịn vào đêm trắng

cánh đồng xanh mơ ở đâu ?

gai cào ngực anh  tướm máu

Cánh đồng cánh đồng cánh đồng

anh canh giấc mơ tràn mộng mị

  đôi cánh chuồn chuồn

rụng kín cầu ao

                         

Sao không quen nhau lại hôn nhau từ biệt

nụ hôn  đường cày thiếu nước

anh cấu vào tháng năm thơ ấu

cánh đồng sổng ra  rượt đuổi thời gian.

Mùa lũ lớn những cọng bèo bỏ sông đi lạc

trăng thời đại mênh mông toả sáng

phá vỡ  những lối mòn quen thuộc

vẫn chưa đào thoát con đường

                                                         

Không đủ lực đợi những cái chớp mắt biến ảo

mặc những cơn gió  quậy phá

quẫy đạp đi tìm di chỉ cánh đồng

cánh đồng xanh mơ ở đâu?

anh  mải mốt chạy  marathon  tìm em  mệt nhoài ký ức

bài tha phương không tám

Sâu màu mắt làn quê không cửa

Nhớ mưa nghe rớt giọng ru khàn

Biệt là gió căng buồm níu trĩu

Em vòng thon eo ếch thương khan

Từng yêu ấp từng mê man tở mở

Từng vo ta trong cam khó thủ thường

Mòn con mắt quấn câu vào chữ rối

Phiếu thăm dò chật cứng váy mơ em

Thì cứ tống cứ tan ngần ấy tuổi

Biết cùng ai chia sớt chuyện buông tuồng

Chiều tới sáng lục tìm mưa cắm cúi

Ngón với bàn ngong ngóng đến thê lương

Gần rất lạ xa tới tầm tay với

Sợi mong manh riết róng cột âm thầm

Lầu cây khế leo tấm thân chùm gửi

Nhướng lên mù thấy rõ  một xa xăm

Vẫn mụ mị lùng bùng  cơn cớ trước

Và ngơ ngơ ngác ngác những phương chiều

Mùa không hắt tia nắng vàng vô phước

Kẻ điêu nào còn léo hánh cô liêu

Lầu cây khế TX

bản gốc

Tất nhiên  không bao giờ em muốn  

làm một người đàn bà đầu xuân

còn khoác chiếc áo tàn đông ủ rũ

 ngồi bó gối dưới hiên mưa

chỉ vì em khát nhìn giọt rơi từ mắt người đàn ông 

 lấy hân hoan trong cơn túng quẫn 

làm quà tặng ngày sinh em

người xưa phán định những cấm kỵ đàn bà đàn ông

bằng sự nhân danh quyền phép

thử hỏi có ai dám bò qua mép vực

thả thời gian xuống hố thẳm dò thử nông sâu?

cứ bàn tán hoài ích gì

ngày cứ lên sông cứ chảy chim cứ hót

 hoa tàn trái rụng chồi xanh

già úa héo tàn tro trai trẻ phổng phao

niềm tin cũ  bào mòn  thơ ngây niềm tin mới

trôi qua trôi qua

những đám mây không để lại dấu vết

kể cả những  ước mơ giản dị nhất

rồi cũng băng hà

không đợi những vì sao thiên di về một hướng

tất nhiên không bao giờ  anh biết được

vì sao em khoác chiếc áo tàn đông  nhàu úa

 ngồi bó gối dưới hiên mưa

nhưng anh hãy hiểu cho em

nếu tàn đông không mưa lấy gì  chồi non kịp nảy

lấy gì cho những người yêu nhau  phập phồng quấn quít

mưa cháy suốt chiều dài cuộc đời đàn bà

em còn chấp chịu

huống hồ chi

More...

thơ huỳnh minh tâm 17t9

By Huynh Minh Tam

 

Huỳnh Minh TâmGV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng NamĐT 0510 3865898tamdailoc@gmail.comtamdailoc.vnweblogs.com


NGÓN TAY CHỈ TRĂNG

Sự ước định của chúng ta về cuộc sống

Ngón tay trên bàn tay

Hao gầy theo nấc thang

+

Chúng ta đi xuống mãi

Mà hố thẳm thời gian vẫn

Ở đâu đó rất xa

Chiếc xe tuột phanh

+

Ánh trăng vẫn lung linh đâu đó trên đầu chúng ta

Sau lưng trên gương mặt chúng ta

Trong giọng nói mơ hồ thổn thức

+

Chạy khắp nơi như con thú đói

Mệt. Nghỉ. Và ca hát

Viết

Ngủ thật sâu như đất đai

+

Ngón tay trên bàn tay

Ước nguyện hay thầm mong cứu rỗi

Những câu thơ treo trên đầu ngọn bút.



Huỳnh Minh TâmGV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng NamĐT 0510 3865898tamdailoc@gmail.comtamdailoc.vnweblogs.com

More...

thơ nguyễn hải trièu

By Huynh Minh Tam

 

KHÚC RU LÁ CỎ

                                                                       Nguyễn Hải Triều


Khi lá cỏ ủ hạt sương trong ngần

Tiếng dế non mài dấu chân ngày lặng

Khi ngôi nhà ký ức có nhiều bờ phên trắng

Tôi nghe gió thổi bốn bề!

Gió kể về những sợi khói lãng du

Ngày mỏng manh đi qua em mười sáu tuổi

Thương đòn gánh uốn cong chiều vẹt mòn vai áo

Mùa trinh nguyên bày biện ước mơ xa...

Kể với tôi về câu thơ

Viết từ khúc mơ bóng râm hoài niệm

Đêm con gái bến sông run bàn tay ấm

Có mối tình đầu tha hương...

Lá cỏ ru xanh những con đường

Dấu cứa thời gian đắng cay và hạnh phúc

Cái đêm mài vết chai bàn chân nẻ nứt

Đá lặng thinh. Hương dầu dừa thơm ủ tóc xuân thì...

Tôi trở về nơi tôi ra đi

Gặp được em và khúc mùa lá cỏ

Chừng đã thu và quanh tôi đầy gió

Thổi từ phương em...!

                                                            


                                                             Thu 2010

                                                                 N.H.T.

More...

thơ của nguyễn hải triều

By Huynh Minh Tam

 

CHIỀU MUỘN

                                                                      Nguyễn Hải Triều


Mắt lá thâm quầng hoài niệm về cơn gió cuối ngày

Cổ tích đám mây mang hình thiếu nữ

Dòng sông trôi. Những cánh hoa màu chiều phai nắng

Và tình yêu của em!

Con đường ngoằn ngòeo xòe bóng dương rì rào gió

Gọi ta về hoang liêu huyền ảo

Một cõi riêng trong vòng tay hạnh phúc

Có tình yêu của em!

Em hát khúc hát về gió

Về đám mây và cả những câu chuyện buồn

Hoan ca cuộc đời phiêu bạt

Chiều muộn quanh tôi!

Khi không gian cứ lặng lờ trôi

Câu nhạc không lời chưa tắt

Môi ấm. Em thơm thảo tiếng xưa từ trong sâu thẳm

Bên kia bờ nắng nhạt là trăng!

Chưa muộn nhặt những chiếc lá vàng thu

Khi màu chiều trong mắt em đầy nhớ

Câu thơ tôi viết một đời trăn trở

Đợi em phía giấc mơ về...

                                                     

                                                          Thu 2010

                                                             N.H.T

More...