khúc III trường ca

By Huynh Minh Tam

Huỳnh Minh Tâm

   GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng Nam

             ĐT 0510 3865898  tamdailoc@gmail.com

                                            tamdailoc.vnweblogs.com

III-SỰ LẶP LẠI

(Trong Phần I : bài ca của biển ở trường ca 1)

 

Mọi sự vật đều không là chính nó

Vì nó luôn biến đổi và ước lệ cái tên

Mọi sự lặp lại đều không là chính nó

Dẫu rất kỹ càng dẫu rất trơn tru

Và mọi sự lặp lại đều không là chính nó

Vẫn buồn phiền vì na ná chung chung

+

Ngày hôm nay và ngày hôm qua

Ngày tương lai và ngày hôm nay

Đều lặp lại đời thường tất bật

+

Đây là chiếc áo của anh mặc ngày hôm qua

Đây cũng là chiếc áo của anh mặc ngày hôm tê

Đây cũng là chiếc áo của anh sẽ mặc ngày mai

Chiếc áo ấy cũ rồi nhưng không vứt được

Vì sự túng bấn vì sự nuối tiếc

+

Đây là công việc của anh làm ngày hôm qua

Đây là công việc của anh làm ngày hôm tê

Đây cũng là công việc của anh sẽ làm ngày mai

Công việc ấy chẳng lý thú gì nhưng không vứt bỏ

Vì sự ràng buộc vì sự u mê

+

Đây là nỗi buồn của anh ở ngày hôm qua

Đây là nỗi buồn của anh ở ngày hôm tê

Đây cũng là nỗi buồn của anh ở ngày mai

Quá quen thuộc rồi nhưng không thể nào trốn tránh

Vì sự đau thương vì lòng yếu đuối

+

Sự lặp lại nhiều không kể xiết

Trong cuộc đời khổ ải lo toan

Đây là dòng thơ của anh được lặp lại

Lặp lại những buồn vui những khắc mong chờ

Đây lặp lại cái ăn cái mặc

Lặp lại nụ cười giọng nói dáng đi

Lặp lại nỗi khao khát và niềm hy vọng…

+

Như ngày và đêm

Như mặt trăng quay quanh quả đất

Như các mốt

Tất thảy tưởng chừng lặp lại

Tưởng chừng đổi thay

Tưởng chừng đêm tối.

 

Huỳnh Minh Tâm

   GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng Nam

             ĐT 0510 3865898  tamdailoc@gmail.com

                                            tamdailoc.vnweblogs.com

More...

khúc II trường ca

By Huynh Minh Tam

Huỳnh Minh Tâm GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng Nam ĐT 0510 3865898 tamdailoc@gmail.com tamdailoc.vnweblogs.com II. GIẢ SỬ (trong phần I : bài ca của biển ở trường ca 1) Giả sử cuộc sống anh không có điểm tựa Như trái đất mất dây nối với mặt trời Giả sử bài ca của anh bị quên lãng Trong tầng tầng lớp lớp thời gian Điều ấy được tưởng tượng ra thế nào nhỉ ? Trong đêm tối mênh mông anh sẽ chạy sẽ bay Sẽ phỉ nhổ vào khuôn mặt quỷ dữ Anh sẽ bò lên ngọn núi cao Gào thét và sương lạnh Anh sẽ nhìn xuống vực thẳm và mỉm cười Nụ cười cô đơn ảo não Dồn từ nghìn thế kỷ từ tỷ triệu năm Và như một chú chim ngây thơ bị đạn Như một quả táo nhả cành Cột xương sống của anh sẽ gãy làm tám Linh hồn anh sẽ bị chặt khúc nấu hầm Bởi địa ngục không có lòng nhân ái Như quả đất của chúng ta-hoa cỏ và màu xanh…? + Giả sử anh bị chối từ tình yêu Hay người yêu anh suốt đời xa khuất Giả sử trái tim anh không còn lửa Và quả đất này gió đã tắt từ lâu Anh biết chạy về đâu ? Anh sẽ tìm nguồn suối nào để tắm ? Đêm đen nào để anh nguôi quên ? Ánh trăng nào khắc sâu kỷ niệm ? Điều ấy được tưởng tượng ra thế nào nhỉ ? Anh sẽ nằm ủ ê ? Hay lê mình như dòng sông cô độc ? Khí trời anh hít thở làm bằng hơi tanh Ánh sáng anh nhìn làm bằng chất cứng Và hàng tỷ triệu năm dằng dặc Không có một đôi mắt lung linh Một lá cỏ xanh rờn + Giả sử ngọn núi cao kia không cao nữa Người ta xây nhà và rong chơi ? Giả sử đại dương kia hẹp lại Những chuyến tàu ngang dọc như thoi Giả sử lòng anh không còn khát vọng Những ngọn núi cao anh đã chiếm Những đại dương anh đã vượt qua Anh sẽ làm gì với tuổi trẻ Khi trái tim ngày xưa thầm thì đàn ca Anh sẽ làm gì với đôi mắt Đang mở to-dòng sông long lanh Anh sẽ làm gì với mái tóc Sáng như màu gỗ ? + Tất cả những điều giả sử ấy là thế nào nhỉ ? Là thơ chăng ? Hay những dòng vô nghĩa ? Là lửa chăng ? hay là cát ? Là biển chăng ? Hay một ao tù ? Huỳnh Minh Tâm GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng Nam ĐT 0510 3865898 tamdailoc@gmail.com tamdailoc.vnweblogs.com

More...

khúc II trường ca

By Huynh Minh Tam

Huỳnh Minh Tâm GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng Nam ĐT 0510 3865898 tamdailoc@gmail.com tamdailoc.vnweblogs.com TỰ DO VÀ THƠ (Trong Phần I : bài ca của biển ở trường ca 1) Có lúc tôi nghĩ : Tự do là cha thơ là mẹ Không có mẹ cha tôi không sống được bao giờ Tự do là cuộc sống của tôi là khát vọng của tôi là phần tôi định đoạt Thơ là cuộc sống của tôi là khát vọng của tôi là phần trời phú cho Tôi định đoạt sự tự do của tôi bằng đấu tranh và niềm tin tất thắng Trời phú cho tôi một bầu cảm xúc một bầu thơ một biển đam mê Cha bảo: Con hãy sống nghĩa là tự do đó là niềm hạnh phúc lớn nhất ! Mẹ bảo: con hãy sống nghĩa là thơ dâng cho mẹ cho người ! Lòng bảo: Mày phải sống cho sự tự do và thơ ca đó là niềm vinh quang ! Có lúc tôi đã hiểu như thế và sống như thế Có lúc tôi đã hiểu như thế và không sống như thế Vì điều kia không dễ Lúc chúng ta xông vào. + Có lúc tôi nghĩ: Tự do là trời thơ là đất Không có sự cao hơn không có sự thấp hơn Dẫu có sự bao la và trừu tượng Những khoảng xanh và sự bạc màu Tôi là cánh chim Bay trong trời và tìm đất đậu Hát cho trời và đất Cho niềm vui và nỗi cực nhọc Cho miếng cơm ngon và lát sắn dày Cho đời thường và cả ước mơ Có lúc tôi không hiểu như thế và sống như thế Có lúc tôi không hiểu như thế và không sống như thế Vì điều kia không dễ Lúc chúng ta yên bình + Có lúc tôi nghĩ: Tự do là tôi thơ là tình yêu của tôi Thiếu tôi-vô nghĩa Thiếu tình yêu tôi là bóng quỷ bóng ma Hai mặt của một cuộc đời không phủ định không nhường chỗ Hai cuộc sống của một trái im Có lúc tôi hiểu như thế và sống như thế Có lúc tôi hiểu như thế và mong sống như thế Tự do và thơ Tôi và em Một mà hai hai mà một Đi mãi trên đời không gấm vóc không trễ nải Không ồn ào không sợ hãi Là ngọn lửa dòng sông bình dị tự hôm nào. Huỳnh Minh Tâm GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng Nam ĐT 0510 3865898 tamdailoc@gmail.com

More...

trường ca 1/25

By Huynh Minh Tam

Huỳnh Minh Tâm GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng Nam ĐT 0510 3865898 tamdailoc@gmail.com tamdailoc.vnweblogs.com TỰ DO VÀ THƠ (Trong Phần I : bài ca của biển ở trường ca 1) Có lúc tôi nghĩ : Tự do là cha thơ là mẹ Không có mẹ cha tôi không sống được bao giờ Tự do là cuộc sống của tôi là khát vọng của tôi là phần tôi định đoạt Thơ là cuộc sống của tôi là khát vọng của tôi là phần trời phú cho Tôi định đoạt sự tự do của tôi bằng đấu tranh và niềm tin tất thắng Trời phú cho tôi một bầu cảm xúc một bầu thơ một biển đam mê Cha bảo: Con hãy sống nghĩa là tự do đó là niềm hạnh phúc lớn nhất ! Mẹ bảo: con hãy sống nghĩa là thơ dâng cho mẹ cho người ! Lòng bảo: Mày phải sống cho sự tự do và thơ ca đó là niềm vinh quang ! Có lúc tôi đã hiểu như thế và sống như thế Có lúc tôi đã hiểu như thế và không sống như thế Vì điều kia không dễ Lúc chúng ta xông vào. + Có lúc tôi nghĩ: Tự do là trời thơ là đất Không có sự cao hơn không có sự thấp hơn Dẫu có sự bao la và trừu tượng Những khoảng xanh và sự bạc màu Tôi là cánh chim Bay trong trời và tìm đất đậu Hát cho trời và đất Cho niềm vui và nỗi cực nhọc Cho miếng cơm ngon và lát sắn dày Cho đời thường và cả ước mơ Có lúc tôi không hiểu như thế và sống như thế Có lúc tôi không hiểu như thế và không sống như thế Vì điều kia không dễ Lúc chúng ta yên bình + Có lúc tôi nghĩ: Tự do là tôi thơ là tình yêu của tôi Thiếu tôi-vô nghĩa Thiếu tình yêu tôi là bóng quỷ bóng ma Hai mặt của một cuộc đời không phủ định không nhường chỗ Hai cuộc sống của một trái im Có lúc tôi hiểu như thế và sống như thế Có lúc tôi hiểu như thế và mong sống như thế Tự do và thơ Tôi và em Một mà hai hai mà một Đi mãi trên đời không gấm vóc không trễ nải Không ồn ào không sợ hãi Là ngọn lửa dòng sông bình dị tự hôm nào. Huỳnh Minh Tâm GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng Nam ĐT 0510 3865898 tamdailoc@gmail.com

More...

thơ lê đức thịnh

By Huynh Minh Tam

 

Về Thạnh Mỹ

11/01/2011@16h22 308 lượt xem
Chuyên mục:
Thơ Thơ bạn bè

show_postcontent( alt


Tặng miền đất tình nhân

Đến với em thuở ngu ngơ vào đời.
Yêu em mà chẳng bận tâm.
Tình ngày khó như hoa trong kẽ đá mùa mưa khan nắng rát.

Em dành cho tôi tình hồn nhiên
Hoang dại như cỏ lau ven sông Bung (1) bấu víu bến bờ ngày nước dữ.
Tôi cho em tình tả tơi
Bời bời như cánh hoa gạo bên góc sân vắng trường Z Nông (2) trưa im bóng .

Ngày xa nhau ngong ngóng góc trời phía tây.
Thấp thoáng áo em mờ ảo nơi hẻm núi mù xa
Đắp cả trời tìm hơi áo ấm.
Khói sương bạc đầu đèo mây.
Mịt mờ bóng em nơi khoảng trời trập trùng bất tận
Đi mãi mà chẳng cùng.

Con đường quanh co sỏi đá dốc dài lẩn khuất bóng ma;
Chuyến xe sớm cỡi lên gập ghềnh mang tôi đến vùng em.
Chuyến phà ngược mệt nhoài qua Thác Bà Hội Khách (*);
Con nước dữ dằn xoa thớ gỗ Đá Trắng (*) trải ven sông đón chân tôi về cùng em.

Tôi bên em ngây dại thẩn thờ như cậu bé lần đầu choáng ngợp trước làn da mịn màng nguyên sơ của nàng trinh nữ mà thành gã thi sĩ nửa mùa thất tình ngay lúc vừa yêu.
Tôi ngỡ ngàng đến chốn đào nguyên nghe hơi thở hổn hển của nàng sơn tiên bị đánh thức khát khao trần thế biết máu mình rần rật chảy qua tim đỏ ráng chiều sơn cước.

Thế giới em hoang sơ hoa cỏ.
Tâm hồn em hồn hậu như nhánh lan miền cao ngày thắp hoa tháng ba.
Thịt da em ngát thơm trần trụi.
Tình em mãnh liệt cuồng si như khe Điên mùa nước về tháng chín.

Em như sơn nữ mường Hoa (*)
Gùi lên nương mang về lan dại e ấp xà lùng (3) vương vấn cỏ thơm.
Em là cô giáo bản đơn côi vò võ nửa năm mới gặp người thương
Thẹn thùng ái ân trong đôi môi tím thâm ngây dại.

Ta yêu em điên cuồng mộng mị thoi thóp trong đau đói vật vờ.
Ta yêu em hoan lạc men rừng chén tavac (4) sầu cay chiều bến dốc.

Nhớ em qua sông Thanh thuyền cây nghiêng ngả
Ngỡ tình tròng trành theo cánh lá trôi đến miền thẳm xa.
Nhớ em bên làng Dung (*) ngọt lịm trái tà bon (5) chín tới
Ngọt ngào bờ môi mọng ngày em đớn mình hoan hỉ dâng tặng trinh nguyên.

Phố núi chiều buông mắt lệ đưa người xa miền biên giới.
Chút tình thôi khép vai gầy ôm ấp vơi đầy nhớ nhung.

Nước sông Bung vẫn chảy từ cội rễ rừng già lăn những hạt cát nhỏ về miền xa lắc.
Gió ngàn còn ve vuốt bãi bồi lau sậy chải rối cuộc vui buồn lau nhạt nhoà trên mắt tình nhân.

Về Làng Mực (*)
Nghe tiếng con cú lẻ loi trên cội mùn gọi tượng gỗ nhà mồ khóc thiên đường mục ruỗng.
Qua Đồng Râm (*)
Nghe con mang tác (6) trong hẻm rú vỡ đêm vọng bờ đá dựng xót mình lạc lối trần gian.

Sống trọn ngàn năm mà phù sinh nửa kiếp !
Vay tình phiêu du nửa kiếp thôi trả đến ngàn năm !

Trăng qua thung lũng tìm nụ hôn nhân tình
Vú hồng phập phồng rạng rỡ màn trăng.
Ai hát khúc Thuyền trăng (7)
Tô màu bàng bạc sương trăng tháng tám.

Đồi vắng đìu hiu lối cỏ con suối mùa nước cạn kín cánh hoa dại tơi bời.
Cung đàn mơ màng lạc phím nhặt sầu rơi rụng thinh không.

Ta là kẻ lạ nơi cõi mình.
Em là khách lạ trong cõi ta !

Quá khứ trôi như dòng nước qua kẽ ngón tay chỉ còn lại cảm giác mát lành giữa mênh mang hư ảo.
Hạnh phúc như ngọn gió rừng tràn qua hẻm núi tắm gội thân hao gầy em về vui cả đớn đau.

Chẳng dám hôn em
Sợ làm tan giọt lệ bờ mi long lanh muôn vì sao phố núi.
Chẳng dám cầm tay em
Sợ đánh thức cuộc tình vời vợi theo mây gió ngàn bay .

Nắng sớm về thơm tho sợi khói.
Lòng miên man ngày hạnh ngộ bình yên :
"Ừ thôi em về...
đôi bàn chân mỏi...
bây giờ em vui ...
một linh hồn rỗi...
tình yêu xứ này ..." (8) .

 

Lê Đức Thịnh
Một ngày đông năm 2009.

Lê Đức Thịnh - Đt : 0975247248
Đc : Trường THCS Nguyễn Trãi -Đại Lộc- QNam.
E.mail : leducthinhqn@gmail.com


-----------------

(1) Sông Bung : Con sông lớn khởi nguồn ở miền núi tỉnh Quảng Nam.
(2) Z Nông : tên trường - xã nay là thị trấn Thạnh Mỹ- thuộc huyện miền núi Nam Giang QN.
(3) Xà lùng : một loại trang phục của sơn nữ K tu .
(4) Tavac (tà vạc) : một loại nước uống có men lấy từ cây rừng uống thay bia rượu.
(5) Tà bon (lòn bon loòng boong trái nam trân) : trái rừng đặc sản miền núi Quảng Nam có nhiều ở huyện Nam Giang tỉnh Quảng Nam.
(6) Mang tác : con mang kêu đêm.
(7) Thuyền trăng : ca khúc của nhạc sĩ Phạm Duy.
(8) Ca khúc "Cuối cùng cho một cuộc tình" Trịnh Công Sơn - phổ thơ hoạ sĩ Trịnh Cung.
(*) Các địa danh.

0);


Tặng miền đất tình nhân

Đến với em thuở ngu ngơ vào đời.
Yêu em mà chẳng bận tâm.
Tình ngày khó như hoa trong kẽ đá mùa mưa khan nắng rát.

Em dành cho tôi tình hồn nhiên
Hoang dại như cỏ lau ven sông Bung (1) bấu víu bến bờ ngày nước dữ.
Tôi cho em tình tả tơi
Bời bời như cánh hoa gạo bên góc sân vắng trường Z Nông (2) trưa im bóng .

Ngày xa nhau ngong ngóng góc trời phía tây.
Thấp thoáng áo em mờ ảo nơi hẻm núi mù xa
Đắp cả trời tìm hơi áo ấm.
Khói sương bạc đầu đèo mây.
Mịt mờ bóng em nơi khoảng trời trập trùng bất tận
Đi mãi mà chẳng cùng.

Con đường quanh co sỏi đá dốc dài lẩn khuất bóng ma;
Chuyến xe sớm cỡi lên gập ghềnh mang tôi đến vùng em.
Chuyến phà ngược mệt nhoài qua Thác Bà Hội Khách (*);
Con nước dữ dằn xoa thớ gỗ Đá Trắng (*) trải ven sông đón chân tôi về cùng em.

Tôi bên em ngây dại thẩn thờ như cậu bé lần đầu choáng ngợp trước làn da mịn màng nguyên sơ của nàng trinh nữ mà thành gã thi sĩ nửa mùa thất tình ngay lúc vừa yêu.
Tôi ngỡ ngàng đến chốn đào nguyên nghe hơi thở hổn hển của nàng sơn tiên bị đánh thức khát khao trần thế biết máu mình rần rật chảy qua tim đỏ ráng chiều sơn cước.

Thế giới em hoang sơ hoa cỏ.
Tâm hồn em hồn hậu như nhánh lan miền cao ngày thắp hoa tháng ba.
Thịt da em ngát thơm trần trụi.
Tình em mãnh liệt cuồng si như khe Điên mùa nước về tháng chín.

Em như sơn nữ mường Hoa (*)
Gùi lên nương mang về lan dại e ấp xà lùng (3) vương vấn cỏ thơm.
Em là cô giáo bản đơn côi vò võ nửa năm mới gặp người thương
Thẹn thùng ái ân trong đôi môi tím thâm ngây dại.

Ta yêu em điên cuồng mộng mị thoi thóp trong đau đói vật vờ.
Ta yêu em hoan lạc men rừng chén tavac (4) sầu cay chiều bến dốc.

Nhớ em qua sông Thanh thuyền cây nghiêng ngả
Ngỡ tình tròng trành theo cánh lá trôi đến miền thẳm xa.
Nhớ em bên làng Dung (*) ngọt lịm trái tà bon (5) chín tới
Ngọt ngào bờ môi mọng ngày em đớn mình hoan hỉ dâng tặng trinh nguyên.

Phố núi chiều buông mắt lệ đưa người xa miền biên giới.
Chút tình thôi khép vai gầy ôm ấp vơi đầy nhớ nhung.

Nước sông Bung vẫn chảy từ cội rễ rừng già lăn những hạt cát nhỏ về miền xa lắc.
Gió ngàn còn ve vuốt bãi bồi lau sậy chải rối cuộc vui buồn lau nhạt nhoà trên mắt tình nhân.

Về Làng Mực (*)
Nghe tiếng con cú lẻ loi trên cội mùn gọi tượng gỗ nhà mồ khóc thiên đường mục ruỗng.
Qua Đồng Râm (*)
Nghe con mang tác (6) trong hẻm rú vỡ đêm vọng bờ đá dựng xót mình lạc lối trần gian.

Sống trọn ngàn năm mà phù sinh nửa kiếp !
Vay tình phiêu du nửa kiếp thôi trả đến ngàn năm !

Trăng qua thung lũng tìm nụ hôn nhân tình
Vú hồng phập phồng rạng rỡ màn trăng.
Ai hát khúc Thuyền trăng (7)
Tô màu bàng bạc sương trăng tháng tám.

Đồi vắng đìu hiu lối cỏ con suối mùa nước cạn kín cánh hoa dại tơi bời.
Cung đàn mơ màng lạc phím nhặt sầu rơi rụng thinh không.

Ta là kẻ lạ nơi cõi mình.
Em là khách lạ trong cõi ta !

Quá khứ trôi như dòng nước qua kẽ ngón tay chỉ còn lại cảm giác mát lành giữa mênh mang hư ảo.
Hạnh phúc như ngọn gió rừng tràn qua hẻm núi tắm gội thân hao gầy em về vui cả đớn đau.

Chẳng dám hôn em
Sợ làm tan giọt lệ bờ mi long lanh muôn vì sao phố núi.
Chẳng dám cầm tay em
Sợ đánh thức cuộc tình vời vợi theo mây gió ngàn bay .

Nắng sớm về thơm tho sợi khói.
Lòng miên man ngày hạnh ngộ bình yên :
"Ừ thôi em về...
đôi bàn chân mỏi...
bây giờ em vui ...
một linh hồn rỗi...
tình yêu xứ này ..." (8) .

Lê Đức Thịnh
Một ngày đông năm 2009.

Lê Đức Thịnh - Đt : 0975247248
Đc : Trường THCS Nguyễn Trãi -Đại Lộc- QNam.
E.mail :
leducthinhqn@gmail.com

More...

ảnh

By Huynh Minh Tam

ảnhPreview

More...

bài viết của HĐG KN 50 năm ngày TL t THPT HNH

By Huynh Minh Tam

 

               Bài viết của Huỳnh Đức Giáo

         K81 VÀ TRƯỜNG PTTH HUỲNH NGỌC HUỆ

Đối với chúng tôi những cựu hoc sinh Đại lộc khóa 1978-1981 (K81) thì "Định mệnh khiến chúng ta là anh em" lời của Trưởng BLL Nguyễn Lương Tín đã trở thành bất hủ. Đối với trường PTTH Huỳnh Ngọc Huệ có thể nói K81 đã gắn liền với những dấu ấn trong lịch sử 50 năm hình thành và phát triển của nhà trường cũng như một định mệnh.
Sau khi vượt qua kỳ thi chuyển cấp từ Tiểu học lên Trung Học chúng tôi đã cùng thủ khoa NTTM bước vào năm học 1974-1975 với tổng cộng 9 lớp 6 đánh thư tự từ 6/1 đến 6/9. Vừa kết thúc kỳ thi học kỳ 1 (Khi đó gọi là kỳ thi Đệ nhất lục cá nguyệt) trường phải bãi khóa vì chiến tranh. Ngay sau ngày miền Nam hoàn toàn Giải phóng chúng tôi được gọi đi học trở lại. Ở đây tôi không nói là trở lại trường bởi lúc đó cơ sở nhà trường đang được Ủy ban quân quản tạm mượn nên chúng tôi tạm tập trung tại trường Tiểu học Lộc An (Trường mầm non Thị trấn Ái nghĩa bây giờ) để đăng ký xếp lớp. Không còn nhớ chúng tôi có học ở ngôi trường đó một ngày nào không nhưng tôi vẫn còn nhớ là khi ấy thầy Huỳnh Bá (Bây giờ là Tiến sĩ Huỳnh Bá) cũng đã tham gia điều hành việc chia lớp của khối lớp 6 chúng tôi. Rồi mấy ngày sau đó chúng tôi được quay về học tại trường cũ để tiếp tục học kỳ 2 của lớp 6 với các thầy giáo như là Ngô Phương Nguyễn A Ngô Cát Võ... thầy Minh Huế thầy Chính cô giáo Anh Quân cô Như Hiền . . .
Như vậy nếu nói lớp 6 niên khóa 1961-1962 là khóa đầu tiên của trường Trung học Ngô Đình Khôi tiền thân trường Huỳnh Ngọc Huệ bây giờ thì có thể gọi khối lớp 6 niên khóa 1974-1975 của K81 chúng tôi là khóa đầu tiên của trường Cấp 2 và 3 Đại Lộc sau ngày đất nước Việt nam hoàn toàn thống nhất.
Kết thúc năm học lớp 6 chúng tôi bước ngay vào năm học lớp 7 mà khộng nghỉ hè. Cùng với sự đón tiếp các thế hệ thầy cô giáo từ các trường nổi tiếng Phan Chu Trinh Thọ Nhơn (Trần Phú) Đà nẵng Trần cao Vân (Tam kỳ) các thầy cô giáo từ ngoài Bắc vào như Cô Thắm. Thầy Tố...chúng tôi đã có một năm học lớp 7 với một vài dấu ấn lịch sử mà có lẽ không có một thế hệ nào của cựu học sinh Huỳnh Ngọc Huệ có được. Đó là: học sinh lớp 7 thuộc cấp 2 nhưng được các thầy thầy giáo cấp 3 giảng dạy. Đặc biệt hơn nữa là 1 học kỳ có 3 tiết Vật lý thì mỗi tiết do một thầy Tráng thầy Dũng thầy Khải luân phiên giảng dạy. Môn Toán có lớp lại được thầy Phan Đình Cưỡng phụ trách. Về môn học chúng tôi là lớp 7 đầu tiên không học môn Hóa 5 năm sau chúng tôi là lớp 12 đầu tiên của trường không học môn Anh Văn.
Một điều rất thú vị mà hình như chỉ có K81 mới lấy đó làm niềm tự hào đó là mặc dù năm 1997 trường PTTH Huỳnh Ngọc Huệ mới được dời về địa điểm là trường bây giờ nhưng các em học sinh thuộc niên khóa 1997-1998 chỉ là những người đầu tiên học với ngôi trường được xây mới chứ thực ra một số bạn K81 chúng tôi mới là những người đã được vinh dự ngồi học trên khoảng đất văn hiến này.
Năm học 1974-1975 trường Trung học Công lập Đại lộc xây dựng và mở thêm trường thứ 2 gọi tắt là Trường Chi Nhánh tại vị trí của Trường Huỳnh Ngọc Huệ bây giờ 4 lớp 6 từ 6/6 đến 6/9 chia làm 2 buổi học tại đây. 6/6 và 6/7 của tôi và các bạn như Nguyễn Văn Thành Nguyễn Ngọc Chánh là 2 lớp hệ Anh Văn. Còn 6/8 và 6/9 của bạn Nguyễn Văn Phát .. hệ Tiếng Pháp. Thầy giáo chủ nhiệm của lớp 6/6 tôi có tên rất đặc biệt: Dư Mân dạy môn văn. Nghe nói thầy quê ở Nam ô Đà nẵng. Tôi thì không rành nhưng rất tin về phong thủy. Có phải chăng trước khi xây dựng Trường Chi Nhánh người ta cũng đã rất chú trọng việc chọn lựa địa điểm xây dựng trường tại đây cho nên dù sau ngày Giải phóng trường được trưng dụng làm Phòng Giáo dục Đại lộc để rồi sau này cũng trở về vói chính gốc của nó làm nền móng cho Trường Huỳnh Ngọc Huệ. Có lẽ cũng từ đây là khởi nguồn của sự thành công của sự nghiệp giáo dục của nhà trường .
Đối với trường Lương Thúc Kỳ K81 chúng tôi cũng ghi được một dấu ấn lịch sử khác đó là Khối lớp 10 đầu tiên học trọn vẹn 1 niên khóa tại trường. Nếu như các lớp thế hệ sau này khi bước vào bậc trung học (cấp 3) thì chỉ là sự gặp gỡ của những người bạn mới đến từ các trường trung học cơ sở (cấp 2) của các xã lân cận. Ngày khai giảng của chúng tôi năm ấy ngoài việc gặp bạn bè mới chúng tôi còn có một ý nghĩa khác đó là ngày hội ngộ. Ngày hội ngộ của các bạn từng cùng học 1 lớp 6/1 năm xưa như Thanh Mai với Trần Phước Hội Phạm Huy Thạch .. Là tái ngộ của Nguyễn Ngọc Chánh Lê Văn Dũng Đại nghĩa với các bạn Trần Cam Phan Văn Hòa Bùi Văn Bồng... Các bạn đã chia tay nhau từ các năm lớp 6 lớp 7 do tách trường cấp 2 về các xã giờ cùng nhau gặp lại cùng lớp chung trường.
K81 chắc chắn còn có nhiều những dấu ấn nữa đối với trường PTTH Huỳnh Ngọc Huệ tuy nhiên trong giới hạn của bài viết chúng tôi không thể liệt kê ra hết. Tuy nhiên những cựu học sinh K81 chúng tôi dù đã 30 năm xa trường vẫn luôn mang trong mình hình ảnh mến yêu của ngôi trường với lòng biết ơn vô hạn đối với công ơn của các Thầy cô đã dạy dỗ chúng tôi nên người. Chúng tôi tự hào vì được làm một thành viên được xuất thân từ trường PTTH Huynh Ngọc Huệ với bề dày 50 năm lịch sử.

HĐG

Viết bởi HDG - 16 Feb 2011 22:44

More...

bài viết Huỳnh Đức Giáo

By Huynh Minh Tam

 

DIỄN VĂN KHAI MẠC GẶP MẶT KỶ NIỆM 30 NĂM K.81

Huỳnh Đức Giáo

Kính thưa quý thầy cô giáo
Kính thưa quý vị khách quý
Thưa toàn thể anh chị em và gia đình cựu học sinh K81 thân mến.

Hôm nay trong niềm hân hoan đón mừng năm mới Tân Mão trong khí trời nắng ấm của những ngày đầu xuân Tập thể cựu học sinh Trường Phổ thông cấp 3 Đại Lộc khóa 1978-1981 tề tựu đông đủ về đây dưới mái sân trường cũ nơi hơn 30 năm trước đây đã trở thành khởi điểm cho một tình thầy trò một tình bằng hữu sâu sắc vững bền cùng nhau long trọng tổ chức "Họp mặt Kỷ niệm 30 năm Cựu học sinh Đại Lộc khóa 1978-1981.
Trong niềm hân hoan của ngày hội ngộ chúng ta xin tưởng nhớ đến các thầy giáo Trần Thông Thầy giáo Tuyển Thành Hội Thầy giáo Phan Đình Cưỡng Thầy giáo Mai Hải Thầy giáo Đường Quốc Khánh. Chúng ta tưởng nhớ đến các bạn Phạm Văn Thịnh 11C2 bạn Lê Hà 11C3 bạn Trần Phước Hội 12B bạn Phan Thế Tiến 11C2 đã mãi mãi đi xa về với cõi vĩnh hằng.
Chúng ta xin trân trọng cảm ơn và chào mừng sự hiện diện của thầy giáo Nguyễn Văn Thắng Hiệu trưởng trường PTTH Lương Thúc Kỳ Thầy giáo Nguyễn Đình Ba Hiệu trưởng trường PTTH Huỳnh Ngọc Huệ.
Chúng ta trân trọng cảm ơn và chào mừng sự hiện diện của các thầy cô giáo nguyên là giáo viên chủ nhiệm giáo viên bộ môn của các lớp thuộc K81.

Chúng ta trân trọng cảm ơn và chào mừng sự hiện diện của các thầy cô giáo của hại trường PTTH Huỳnh Ngọc Huệ và Lương Thúc kỳ cùng các vị khách quý đã dành thời quan quý báu về tham dự hôm nay .
Chúng ta nồng nhiệt đón chào hơn 100 bạn bè cùng gia đình cựu học sinh khóa 1978-1981 đặc biệt xin trân trọng chào đón những người bạn đang làm ăn sinh sống xa quê với một tinh thần trách nhiệm của một thành viên K81 đã cùng gia đình vượt chặng đường xa trên ngàn cây số về tham dự ngày vui trọng đại này.

Kính thưa quý thầy cô
Thưa các bạn thân mến.

Hơn ba mươi năm trước đây chúng ta là những cậu bé cô bé độ chừng 15 16 tuổi từ 15 xã thị trấn của Đại lộc từ các xã vùng tây Duy xuyên các xã vùng tây Điện bàn với tâm trạng phấn khởi háo hức vừa xen lẫn những bỡ ngỡ âu lo bước vào cổng trường cấp 3 Đại lộc này để rồi được các thầy cô giáo trang bị cho những kiến thức như là một hành trang để bước vào đời.
Chiến tranh Biên giới Tây nam cũng như sự sớm định hướng nghề nghiệp tương lai đã làm cho một số bạn không thể đi cùng đến hết cấp 3. Nhưng ngược lại cũng có một số bạn bè cùng nhau kết tóc se duyên trăm năm nên nghĩa vợ chồng. Để rồi hôm nay chúng ta lại gặp nhau đây sau bao năm xa cách cùng nhau ôn lại những kỹ niệm của ngày xưa thân ái.
Chúng ta xin tri ân những bà mẹ những người chị những người không chỉ biết lo cho chính con em ruột rà mà còn thể hiện sự quan tâm sâu sắc đến cả bạn của con em mình. Trong thời buổi khó khăn khi mà bát đường tán ký đậu xanh được xem như một phần tài sản các mẹ các chị vẫn sẵn lòng cho chúng ta những chén chè làm ngọt ngào thêm tình bạn. Chúng ta học được từ đây bài học về sự hy sinh bài học về sự quan tâm chia xẻ.
Chúng ta xin được nhớ về các bác chú cô dì đã giúp cho những người bạn đến từ các xã xa xôi những chỗ trọ học tốt nhất mà không hề nhận bất kỳ một khoản tiền hay sự trả ơn nào. Những tấm lòng này đã cho chúng ta một bài học về sự bao dung và lòng nhân ái.
Chúng ta xin được tri ân các thầy cô giáo dẫu hoàn cảnh khó khăn có thiếu thốn bao nhiêu về mặt vật chất nhưng thầy cô không những truyền thụ cho các em đầy đủ các kiến thức theo chương trình mà còn tiếp thêm cho các em về ý chí về nghị lực về tư duy cuộc đời. Thầy cô đã cho chúng em bài học về tinh thần trách nhiệm bài học về Tình và Nghĩa.
Chúng ta nhớ lại những người bạn với những con đường đến trường xa xôi lầy lội. Nếu như ngày nay khi mà xe máy đã là phương tiện đi lại phổ biến để ca ngợi sự vượt khó của sinh viên có nhạc sĩ đã viết "Bạn tôi sáng nhịn ăn lên giảng đường- Bạn tôi sáng đạp xe 20 cây số...". Nhưng nếu so với một số bạn chúng ta ngồi đây thời ấy có những bạn hàng ngày đi bộ đi học hàng chục cây số bất kể nắng mưa gió rét bùn lầy thì ngay trong chúng ta cũng đã có những tấm gương chịu thương chịu khó.

Thưa quý thầy cô
Thưa các bạn

Tất cả những bài học về đức độ hy sinh về sự quan tâm chia xẻ. Bài học về sự bao dung về tấm lòng nhân ái bài học về tinh thần trách nhiệm bài học về Tình và nghĩa đã hun đúc nên một TINH THẦN K81 một tình bạn thủy chung sâu sắc đầy tình đoàn kết tương thân tương ái trong nhiều năm qua.
Đặc biệt là sau cuộc gặp kỷ niệm 20 năm xa trường vào năm 2001 Ban liên lạc Cựu học sinh khóa 1978-1981 đã cố gắng phát huy vai trò cầu nối của mình cùng với sự động viên và ủng hộ nhiệt tình của đa số các bạn những cuộc gặp gỡ của K81 chúng ta không còn dừng lại ở những cuộc gặp gỡ dùng lại sau nhũng buổi liên hoan thân mật chúng ta đã làm được những việc làm có ý nghĩa hơn.
Chúng ta đã tổ chức được những hoạt động thăm hỏi hiếu hỉ đối với tất cả các gia đình thuộc K81.
Quỹ học bổng "Nối vòng tay lớn" ban đầu chỉ xuất phát từ ý tưởng của một vài bạn về sau đã trở thành công tác chung trở thành phong trào sâu rộng. Các hành trình đi tìm bè bạn Hành trình đi về hương Tây; Hành trình đi về hướng Đông của Quỹ học bổng Nối vòng tay lớn đang được thực hiện và kế tục phát triển.
Khối 81 chúng ta cũng đã ký giao ước với 2 trường PTTH Lương Thúc Kỳ và trương PTTH Hùynh Ngọc Huệ về việc duy trì các suất học bổng cố định hàng năm như Học bổng QT cho học sinh xuất sắc nhất năm học; 3 suất học bổng cho 3 học sinh giỏi của 3 khối lớp 10 11 12; 3 suất học bổng cho học sinh nghèo vượt khó...

Kính thưa quý vị
Thưa các bạn thân mến

30 năm là một chặng đường rất dài. Thời gian đã làm cho chúng ta trở thành các bậc trung niên tuổi xấp xỉ 50. Đã có những bạn đã làm sui có bạn đã có cháu nội cháu ngoại.
Hoàn cảnh và môi trường làm ăn sinh sống đã khiến chúng ta mỗi người một nơi. Có bạn đang định cư ở nước ngoài trong Nam ngoài Bắc có bạn vẫn còn may mắn được ở tại quê nhà. Với ý chí vươn lên sự cố gắng phấn đấu của mỗi bản thân công với yếu tố thiên thời địa lợi nhân hòa chúng ta vui mừng có những bạn đã có học vị có chức vụ trong các cơ quan chính quyền đoàn thể. Nhưng mỗi thành viên K81 chúng ta đều có chung tâm niệm rằng đó chẳng qua là sự khác biệt về mặt xã hội nhưng sẽ không bao giờ tạo sự cách biệt trong tình nghĩa bạn bè. Sự có mặt của đông đủ các anh chị em K81 cùng gia đình hôm nay là minh chứng cho một tình bạn vững bền của Cựu học sinh Đại Lộc khóa 1978-1981 chúng ta.
Cuối cùng xin cảm ơn Ban giám hiệu trường PTTH Lương Thúc Kỳ đã tạo điều kiện về mặt cơ sở vật chất cho buổi gặp mặt này.
Nhân dịp đầu năm mới xin được cầu chúc quý thầy cô giáo quý vị khách quý toàn thể bạn bè cùng gia đình một năm mới an khang thịnh vượng hạnh phúc và vạn sự như ý.
Chúc cuộc gặp mặt của chúng ta thành công tốt đẹp ngoài mong đợi.
Xin cảm ơn và trân trọng kính chào.

HĐG

More...

bạn bè khóa 81

By Huynh Minh Tam

 

30 NĂM VÀ ĐỜI NGƯỜI

Lê Đức Thịnh


Những cơn mưa cuối mùa mang theo rét lạnh làm co cụm cái hối hả của những ngày cuối năm. Đông vẫn còn bóng dáng đâu đây trong cái se sắt lạnh của miền Trung.
Cánh cửa của một năm cũ đang từ từ đóng lại theo nhịp đếm ngược thời gian. Không chỉ là năm cũ đang qua mà cả những tháng ngày của chúng ta đã trôi đi nhanh như bóng ngựa vút qua cửa để rồi mỗi người tự nhận ra những trải nghiệm của mình về con người và cuộc đời.

Nguyễn Công Trứ thì ngạo nghễ trước cái phù du của đời người:
"Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy
Cảnh phù du trông thấy cũng nực cười."
Trịnh Công Sơn thì lại ngậm ngùi :
"Ngày tháng nào đã ra đi khi ta còn ngồi lại ...
Nhìn lại mình giờ đã xanh rêu." ...
Dầu sao thì bóng dáng nàng xuân cũng đang hiển hiện khắp nơi. Trong cái màu xanh non của những luống cải bên bãi bồi đang nở hoa.
Và cánh cửa của lòng ta cũng đang mở ra rộng lớn hơn bao giờ hết. Những ngọn gió xuân đang tràn về .
Hãy mở mọi cánh cửa của tâm hồn mình để đến với nhau.
Và cũng hãy đóng những cánh cửa của miên man tương lai để trải nghiệm những gì đã đi qua trong "30 năm và đời người".
30 năm chỉ là một cái mốc thời gian trên chuỗi hành trình "ba vạn sáu" đủ để nói với chúng ta nhiều điều và mỗi người hôm nay đứng từ cái mốc ấy đều cảm nhận cho riêng mình lẽ phù sinh của cuộc đời ?
Với Phan Thế Tiến Lê Hà 11C3 Trần Thanh Bá Phạm Văn Thịnh Nguyễn Cam ... (những người bạn đã mất của chúng ta) thì nó quá ngắn ngủi đến xót xa.
Với thầy Tuyển Thành Hội thầy Phan Đình Cưởng ... (những vị thầy đáng kính của chúng ta) thì nó cũng vừa đủ để thực hiện một phần của nghiệp đời "thiện mỹ" :
Ở với đời biết theo đường thiện mỹ
Sống là đi đâu còn sợ ngắn dài. ( Lời thầy Lơ )
Với chúng ta những người đang trong niềm vui hạnh ngộ thì tất cả còn ở phía trước với công danh sự nghiệp ... và biết bao bộn bề trần thế ; và nhịp gõ của chiếc đồng hồ đếm ngược vẫn đang còn ở phía trước vốn thời gian của chúng ta đang cạn dần.
Ngày hôm qua cách đây 30 năm hay ít hơn chúng ta đã gặp biết bao phiền muộn khó khăn và cả thất vọng nhưng chúng ta vẫn có nhiều niềm vui hạnh phúc của tình bạn tình người và những nụ cười của niềm tin lòng kiêu hãnh.
Một năm đi qua.
Và 30 năm cũng đã đi qua trong từng ngày từng tuần từng tháng.
Trong ngần ấy thời gian chúng ta đã luôn luôn lên tiếng để gắn kết nhau trên những giá trị nhân văn không mưu cầu không vụ lợi.
Mỗi thành viên của K81 đều có thể tự hào về điều đó. Những gì chúng ta đã làm được là minh chứng cho những giá trị chân thực đó.
30 năm là một khoảng thời gian khá dài đủ cho những phai nhạt đủ để thay đổi những giá trị nhưng tình bạn của chúng ta vẫn không phai nhạt chúng ta không bị đánh tráo trong các giá trị ; không bị mòn sáo trong những quan hệ và không khoa trương khi tự nói về mình về bạn bè K81.
Nguyễn Lương Tín nói : "Có một định mệnh biến chúng ta thành anh em" đó là một điều dường như là sự khẳng định mà cũng là niềm tự hào về những gì mà K81 đã làm được cho nhau và cho cả lớp sau.
Người Nga có câu : "Chiến trường thử thách người dũng cảm cơn giận thử thách người khôn ngoan khó khăn thử thách bạn bè." Tất cả chúng ta dù ít hay nhiều đều trải qua những thử thách ấy.
30 năm đã đi qua trên những buồn vui. Trên mảnh đất Đại Lộc quê hương miền đất mang trong mình cái ý nghĩa "dưới chân núi lớn" những vụ mùa vẫn rực vàng những ngôi nhà đẹp đẽ vẫn mọc lên những con đường lớn qua vùng B vẫn mở ra cây cầu mới soi bóng xuống dòng sông Vu Gia xanh trong những thế hệ K. khác vẫn tiếp bước.
Chúng ta vẫn tự hào là những người con bước ra từ "núi lớn" làm rạng danh quê hương.
Cách đây 30 năm chúng đi đã qua những cằn khô qua úng lụt bùn lầy qua nắng cháy... để vẫn giữ niềm tin một ngày thức dậy thấy tất cả đều đẹp lộng lẫy.
Cách đây 30 năm chúng ta đã đi qua những nghịch ngợm học trò một cách vô tư hồn nhiên ... để hôm nay miền kí ức ấy vẫn còn tươi đẹp mãi.
Cách đây 30 năm chúng ta đã để lại những tình yêu học trò trong ngăn bàn trên trang lưu bút ... và những tình cảm ấy dường như vẫn còn mới nguyên và thánh thiện như vị thiên sứ bay đi trong tiếng đàn dương cầm nhà thờ chiều chủ nhật. Tất cả vẫn còn đấy nhưng "thôi để kiếp sau" (Lời của bạn T.Mai).
Tất cả những điều ấy là nhựa cây để làm nên mùa màng hoa trái cho cuộc gặp mặt hôm nay.
Những ngày của năm mới đang đến. Chúng ta hay nắm lấy bàn tay của một người bạn và nói với người đó rằng " Tôi yêu bạn. Tôi yêu cuộc sống này. Tôi yêu K.81 tôi tự hào về bạn bè tự hào về K.81 ".
Chúng ta không hoài phí những gì đã làm cho nhau trong suốt những năm tháng ấy; những điều ấy đều lưu dấu và trở thành những kỉ niệm khó quên của tình bạn tình người.
Tình bạn của chúng ta đã từng bị thách thức bởi nhiều bất đồng và đôi khi có cả những tổn thương nhưng không hề bị thách thức bởi những khó khăn vật chất và khoảng cách thời gian không gian nghề nghiệp tư tưởng ...
Nhưng sắp đến chúng ta còn phải vượt qua nhiều thách thức từ chính mình. Mà dễ thấy nhất là sự thờ ơ với hiện tại là sự lãng quên quá khứ - quá khứ tình nghĩa bạn bè thầy trò ... và những gì thân thương mà mỗi chúng ta đã xây dựng từ nhiều lần gặp gỡ.
Chúng ta đang đi qua cái mốc 30 năm.
Trong cuộc gặp mặt này có cả những giọt nước mắt xúc cảm những nụ cười hả hê những tâm tình bất tận những ưu tư phức cảm ...
Người Anh có câu "Yesterday is history tomorrow is a mystery and today is a gift " ( ngày hôm qua là quá khứ ngày mai là điều bí mật hôm nay là một món quà). Sự hiện diện của chúng ta tại thời gian và không gian này tự thân nó là một món quà món quà của niềm vui trong tình bằng hữu. Mỗi chúng ta bằng cách này hay cách khác đã trao và nhận món quà ấy. Món quà của tình thân cuộc sống trong cái đang là.
Ai nói được điều gì xảy đến trong những cái mốc tiếp theo. 40 năm 50 năm sau "còn có bao ngày".
Lúc này nghe lại ca khúc "Còn có bao ngày" của nhạc sĩ tài hoa Trịnh Công Sơn mới thấy thấm thía : "... Còn đây có bao ngày còn ta cứ vui chơi rồi mai sẽ ra đi dù nhớ thương con người... trong hội trần gian bao nhiêu ngày yêu dấu cũng không còn từng dòng nước mắt sẽ nhớ thương cho đời ..."
Chúc bạn bè sức khoẻ bình an cho lần gặp gỡ tiếp theo.

More...

bàn về nghệ thuật

By Huynh Minh Tam

 

THỬ BÀN VỀ NGHỆ THUẬT



Nghệ thuật như tạo hoá

Tạo hoá là khôn cùng

Bàn về tạo hoá là bàn về cái khôn cùng

Vậy bàn về nghệ thuật là cũng bàn về cái khôn cùng

Cái hay của tạo hoá  âm u bí hiểm

Cái dở của tạo hoá  âm u bí hiểm

Nghệ thuật cũng vậy

Bàn về cái âm u bí hiểm có mấy ai

Bàn để làm gì

Vì thật ra có bàn ra luận vào

Tạo hoá vẫn là âm u bí hiểm

Nghệ thuật cũng vậy

Sực nhớ

"Sống trong đời sống

Cần có một tấm lòng

Để làm gì em biết không

Để gió cuốn đi

Để gió cuốn đi

Gió cuốn đi cho mây qua dòng sông

Ngày vừa lên hay đêm xuống mênh mông

Ôi trái tim đang bay theo thời gian

Làm chiếc bóng đi rao lời dối gian"

                   (Để gió cuốn đi- Trinh Công Sơn)

Nghệ thuật là tạo hoá

Tạo hoá bảo dở nhưng nào dở

Tạo hoá bảo hay nhưng nào hay

Bảo dở bảo hay cũng là tạo hoá

Bởi tạo hoá là dịch chuyển đổi thay

Lòng người thay đổi

Bảo dở nào đã dở thật dở đã hoá hay

Bảo hay nào đã hay thật hay đã hoá dở

Bởi dở bởi hay cũng là tạo hoá

Tạo hoá là nghệ thuật vậy

Cho nên

"Anh đến thăm em đêm ba mươi

Còn đêm nào vui bằng đêm ba mươi

Anh nói với người phu quét đường

Xin chiếc lá vàng làm bằng chứng yêu em

Tay em lạnh đẻ cho tình mình ấm

Môi em mềm cho giấc ngủ anh thơm

Đêm giao thừa xanh trong đôi mắt ngoan

Trời sắp tết lòng mình đang tết"

                     (Anh đến thăm em đêm ba mươi- Vũ Thành An)

Nghệ thuật là...nghệ thuật

Không gì ngoài nghệ thuật

không gì trong nghệ thuật

Nó nằm chình ình sờ sờ ra đó mà bàn ra luận vào

Mãi mãi mà nó

Vẫn sờ sờ ra đó

Như những bông hoa

Hoa thơm cả đất trời bởi sao mà hoa thơm

Hoa nở cả đất trời bởi sao mà hoa nở

Hoa rụng cả đất trời bởi sao mà hoa rụng

" Tìm một con đường/ tìm một lối đi

Ngày qua ngày/ đời nhiều vấn nghi

Lạc loài niềm tin/ sống không ngày mai

Sống quen không ai cần ai

Cứ vui cho trọn hôm nay

Rồi cuộc vui tàn/ mọi người bước đi

Một mình tôi về/ nhiều lần ướt mi

Chợt tình yêu đến/ trong ánh nắng mai

Xoá tan màn đêm u tối

Cho tôi biến đổi/ tâm hồn thành một người mới

Và con tim đã vui trở lại

Tình yêu đến cho tôi ngày mai

Tình yêu chiếu ánh sáng vào đời

Tôi hy vọng được ơn cứu rỗi

Và con tim đã vui trở lại

Và niềm tin đã dâng về người

Trọn tâm hồn/ nguyện yêu mãi/ riêng người mà thôi

Dẫu cho tôi phải đi qua vực sâu tối

Tôi sẽ không sợ hãi gì

Vì người ở gần bên tôi mãi

Và com tim..."

               ( Và con tim đã vui trở lại-ĐứcHuy )                                                    

Để kết thúc bài viết này

Cũng như mọi bài viết trước

Có thể khác một tí chút

Đây chỉ là

Một thoáng chốc của ý nghĩ

Đã được đúc kết từ những kinh nghiệm

Không có một chút kinh nghiệm nào cả

Hãy cho tôi góp vài lời cuối

Như một bày tỏ

Cho một tinh yêu

Về cuộc đời ngắn ngủi

ĐIỀU HIỂN NHIÊN VÀ KỲ DIỆU

gió về thơm ổi lạ

hoa rụng cũng bớt buồn

chớm thu hay thu đã

vịn chén rượu say nồng

anh có vài từ ngữ

túi rách chiếc mắc câu

cổ áo em hồng thế

đuôi mắt nhìn đâu đâu

anh chỉ có nước mắt

cánh chim giữa vườn trưa

nhưng anh có tất cả

bầu trời và tình yêu.

                          Huỳnh Minh Tâm

 GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc Quảng Nam.

 tamdailoc.vnweblogs.com

  ĐT:0510 3865898

More...